(Thứ vị = Con nhím)
Tâm tình đám người đều có chút khẩn trương, ngay cả Cao Dương cùng Tô Mi cũng có chút giật mình.
Mặc dù bọn hắn là người mời Cổ Điển tới, thế nhưng lại chẳng ngờ Cổ Điển lại ra tay hung ác như vậy, nếu thực sự đánh Lý Vị Ương tới mức nguy hiểm tới tính mạng, vậy chuyện này liền náo lớn rồi a.
Tuy Lý Vị Ương là con tư sinh của Lý gia, căn bản không được bước vào cửa nhà họ Lý, thế nhưng dù sao cũng là huyết mạch Lý gia, nếu nàng ta thực sự xảy ra chuyện, như vậy Lý gia tuyệt sẽ không mặc kệ.
Lúc này, thanh âm của Chu Văn vang lên, lập tức khiến đám người đang căng cứng thả lỏng lại, ngay cả Lý Vị Ương cùng Cổ Điển cũng nhìn sang chỗ Chu Văn.
- Tô Mi, vừa rồi ngươi vừa nói, trong chúng ta, chỉ cần là học sinh của Tịch Dương học viện, đều có thể lên đài đúng không?
Chu Văn nhìn Tô Mi hỏi.
- Không sai, ngươi muốn nói gì?
Tô Mi cũng không biết Chu Văn có ý gì.
- Năm nay ta mới thi vào Tịch Dương học viện, còn chưa tới trường báo danh, ngươi xem ta có thể lên đài không?
Chu Văn lại hỏi.
Hắn thầm nghĩ, nếu Tô Mi nói không được, như vậy hắn sẽ kéo Lý Vị Ương xuống, về nhà tiếp tục chơi game.
Tô Mi nghe Chu Văn nói, lập tức nở nụ cười:
- Hóa ra là tiểu học đệ của trường chúng ta, nhìn không ra a, ngươi lại là một nam nhân biết thương hương tiếc ngọc như vậy, vậy thì được, học tỷ cho ngươi một cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân, ngươi muốn lên thì lên đi, có điều có bị thương thì cũng đừng trách học tỷ không nhắc nhở ngươi, sinh viên đại học với học sinh cấp ba không giống nhau lắm đâu.
Mấy người Cao Dương cùng cường rộ lên, có thể thi vào Tịch Dương học viện, có ai mà không phải là thiên chi kiêu tử?
Thế nhưng thế thì sao? Sau khi vào học viện, vẫn đều bị dạy bảo thành thật, học bá ở trường cấp ba, ở Tịch Dương học viện cũng chỉ là bộ phận quần chúng mà thôi, chân chính có thể trổ hết tài năng, trở thành người nổi bật thì đã ít lại càng thêm ít, đại bộ phận đều phải chịu cảnh phai mờ.