Lý Vị Ương lạnh lùng không nói, trong học viện không phải không có ai mạnh hơn Cổ Điển, hai mươi vị trí đầu trong trường cơ bản đều đã đạt tới Truyền kỳ, tự nhiên phải mạnh hơn Cổ Điển mới là Phàm thai.
Thế nhưng Lý Vị Ương cũng không có giao tình gì với những người kia, tùy tiện tới mời người ta, người ta chưa hẳn đã chịu nể mặt nàng, hơn nữa giờ đã bắt đầu quyết đấu, có đi mời cũng đã không kịp.
Cao Dương cùng Tô Mi một mực chưa từng nhắc tới chuyện để Cổ Điển xuất chiến, đến giờ mới gọi hắn ra, hiển nhiên là chủ tâm không muốn để Lý Vị Ương có thời gian tìm người mạnh.
- Vị Ương tỷ, chúng ta phải làm gì bây giờ?
Mấy nữ sinh có chút lo lắng nhìn Lý Vị Ương.
Lý Vị Ương cắn răng:
- Chuyện tới nước này, chỉ có thể tận lực một phen.
- Vị Ương tỷ, nếu không, chúng ta từ bỏ đi, Cổ Điển rất đáng sợ, nếu hắn hung tính quá độ mà làm tỷ bị thương sẽ không tốt.
Một nữ sinh nói.
Mặc dù bọn họ không cam tâm, thế nhưng cũng đều thuyết phục Lý Vị Ương không nên chiến.
- Không thể vô cớ cho hai tên tiện nhân kia trục lợi.
Lý Vị Ương thấy Cao Dương cùng Tô Mi dương dương đắc ý, thế nào cũng không thể nuốt được cơn tức này.
Bỏ áo khoác ngoài cho một nữ sinh, Lý Vị Ương nghiêm túc bước tới trên đài.
Đài thi đấu ở đây vốn là để cho Phối sủng chiến đấu, bản thân việc này có quá nhiều nhân tố không xác định, quá mức nguy hiểm, cho nên Liên bang không đề xướng để người người quyết chiến.
Thế nhưng quyết chiến giữa Phối sủng lại rất được ủng hộ, mỗi một tòa thành thị đều sẽ có một đấu trường thế này, để cường giả có được Phối sủng, sử dụng Phối sủng của mình quyết đấu ở đây.
Đấu trường sủng vật như vậy, đã hình thành một chuỗi lợi ích cực lớn ở Liên bang, rất nhiều nhân loại có Phối sủng mạnh mẽ, đều nhở vậy mà trở thành đại minh tinh, sức ảnh hưởng còn hơn xa các ngôi sao giải trí thời kỳ trước.