Chu Văn hơi có chút ngoài ý muốn, hắn không đột phá Truyền kỳ, thế nhưng các thuộc tính đều tăng một điểm, từ chín biến thành mười.
Một điểm này thực sự khiến Chu Văn khó thể tin được, bởi chín điểm đã là cực hạn của Phàm thai, nếu không đột phá Truyền kỳ, dù có dùng Thứ Nguyên kết tinh cao hơn mười điểm cũng không thể hấp thu.
Điểm này, đã được hắn nghiệm chứng khi hấp thu viên Tốc độ kết tinh cấp mười ba, mà Mê Tiên Kinh này xuất hiện, lại có thể phá vỡ hạn chế này.
“Đến cùng, bộ Mê Tiên Kinh này là Nguyên Khí quyết thế nào a?”
Chu Văn nghĩ đến Mê Tiên Kinh, lúc này mới phát hiện, mười ba tấm thẻ kim loại trong tay hắn đã biến mất.
Lý Huyền ở bên vẫn đang trong trạng thái tu luyện, lái xe phía trước cũng cách xa một tấm kính chống đạn nhìn đơn hướng, không ai có khả năng lấy được Mê Tiên Kinh.
Chu Văn tìm khắp người, cũng không hề phát hiện thẻ kim loại.
“Thực sự cổ quái.” Chu Văn khẽ nhíu mày, không biết Mê Tiên Kinh biến mất, đến cùng là tốt hay xấu.
Có điều đã không tìm được, Chu Văn cũng không cưỡng cầu, thấy Lý Huyền còn đang tu luyện Tiên Thiên Bất Bại thần công, hắn lại lấy điện thoại tiếp tục cày quái, giết Đại Lực nghĩ thậm chí Đại Lực nghĩ biến dị đã không còn ý nghĩa quá lớn, Chu Văn chơi một lúc liền tắt game, dựa vào thành ghế nhắm mắt ngủ.
Người bình thường có buồn ngủ, thì cũng không thể nói ngủ là ngủ, thế nhưng Chu Văn lại khác, chỉ cần hắn muốn ngủ, tùy thời tùy chỗ đều có thể vào giấc, coi như bên cạnh có là núi đao biển lửa, hắn cũng có thể ngủ ngon.
Đây là một loại thiên phú, không phải người nào cũng có thể làm được.
Sở dĩ Chu Văn chọn đi ngủ, là bởi hắn muốn biết, sau khi hắn luyện thành Mê Tiên Kinh, hắn còn có thể bị bóng đè nữa không.
Bịch! Bịch!
Vừa mới ngủ không lâu, Chu Văn lại cảm thấy trái tim đập liên hồi, ngực khó chịu như bị thứ gì đó đè lên.
“Đáng chết, lại tới nữa rồi!”
Chu Văn thầm phiền muộn, hắn đã luyện thành Mê Tiên Kinh, thế nhưng vẫn không thể thoát được bóng đè.