Bộ pháp dưới chân Chu Văn dần tăng tốc, chớp thời cơ lao vào chiến trường, xuất hiện ngay sau lưng Khô Cốt tướng quân.
Khô Cốt tướng quân nhanh chóng phát hiện sự xuất hiện của Chu Văn, lập tức từ bỏ công kích Lý Huyền, trở tay đâm một cái, cốt thương hóa thành một đạo hàn quang lạnh lẽo, đâm thẳng về phía Chu Văn.
Chu Văn căn bản không chờ Khô Cốt tướng quân xuất thương, liền hạ người lăn qua bụng Khô Cốt mã, khiến cốt thương không thể đâm chuẩn, hóa giải một thương của Khô Cốt tướng quân.
Từ Miên Đồ giãy dụa bò dậy từ dưới đất, ánh mắt nhìn về phía Chu Văn đầy vẻ không thể tin nổi, Chu Văn lại có thể thành công cuốn lấy Khô Cốt tướng quân.
Tả xung hữu đột quanh Khô Cốt mã, thỉnh thoảng lại dùng chiêu lăn tròn, thoạt nhìn thì như rất chật vật, thế nhưng lại có thể cuốn lấy Khô Cốt tướng quân.
Từ Miên Đồ biết lúc muốn làm như vậy có bao nhiêu khó khăn, lúc trước hắn cũng dự định làm như thế, mong muốn ngăn lại Khô Cốt tướng quân, để Lý Huyền được rảnh tay giải quyết Giang Hạo.
Thế nhưng hắn vừa tới gần Khô Cốt tướng quân, lập tức đã bị một thương quét ra, kém chút đã trọng thương mà chết, khiến cho hắn hiểu rõ được khoảng cách giữa Truyền kỳ cùng Phàm thai.
Thế nhưng hiện tại, Chu Văn cũng chỉ là Phàm thai, lại có thể cuốn lấy Khô Cốt tướng quân, nhìn thì chật vật, thế nhưng từ đầu tới cuối không chịu nửa điểm tổn thương, điều này khiến Từ Miên Đồ khó có thể tin nổi.
Từ Miên Đồ nhớ tới những lời mà bản thân từng nói, gương mặt tái nhợt không khỏi đỏ ửng xấu hổ.
Thấy Chu Văn lại có thể cuốn lấy Khô Cốt tướng quân, Giang Hạo không khỏi giật mình, hắn ngàn tính vạn toán, lại không tính tới, một tên học sinh cấp ba chỉ mới Phàm thai, lại có thể ngăn cản Khô Cốt tướng quân cấp Truyền kỳ.