Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 994: Đệ tử trắng tay
Cuối cùng, Từ Phàm vẫn nhận lấy ba trăm triệu tiên ngọc do anh em tốt ăn cơm mềm nhận được này.
Lúc này, Bàng Phúc vừa lúc từ bên ngoài trở về.
“Đại trưởng lão, trọng bảo thời gian, trị giá tám trăm vạn tiên ngọc.” Bàng Phúc lấy ra một túi trữ đồ nói.
Từ Phàm gật đầu, nhận lấy túi trữ đồ.
“Đại trưởng lão, nếu tông môn đặc biệt thiếu tiên ngọc, chúng ta có thể bán dây chuyền sản xuất con rối Chân Tiên.” Bàng Phúc đề nghị. Hắn biết trong tông môn có một dây chuyền sản xuất giai đoạn đầu đang ở trạng thái bỏ không.
“Một dây chuyền sản xuất ngươi có thể bán ra bao nhiêu tiên ngọc?”
“Tầm khoảng tám ngàn vạn đến một trăm triệu tiên ngọc. Đã từng có thế lực lớn hỏi thăm ta, nhưng bị ta cự tuyệt.” Bàng Phúc nói.
“Thế lực kia có thể đi ngoại vực Tiên giới không?” Từ Phàm đột nhiên hỏi.
Nhờ vào chỗ dựa lớn là anh em tốt này, tốc độ phát triển của Ẩn Linh môn gần trăm năm tăng nhanh không ít. Sau khi tiên ngọc, tài nguyên có đủ, đương nhiên là dùng để đổi lấy trọng bảo thời gian.
Thời gian gần trăm năm, Từ Phàm tổng cộng dùng trọng bảo thời gian gia tốc hai vạn năm.
Bồ Đào dựa theo giá thị trường tính ra, lại mua tới thời gian trọng bảo trị giá một tỷ bốn trăm triệu tiên ngọc nữa là hắn có thể thăng cấp đến Chân Tiên.
Nghĩ đến đây, Từ Phàm cảm thấy, bán dây chuyền sản xuất cũng không phải không được.
Trong Tiên giới, sớm đã có dây chuyền sản xuất con rối Tiên khí tương tự, chẳng qua phương thức không giống nhau mà thôi.
Nhưng bất luận tình thế thay đổi thế nào, dây chuyền sản xuất loại cấp bậc này đối với những thế lực lớn đó mà nói là quan trọng trong quan trọng, sẽ không dễ dàng bán ra.
Bởi vì mỗi dây chuyền sản xuất đều đại biểu cho tâm huyết mấy chục vạn năm của một vị, thậm chí là mấy vị Luyện Khí Đại Tông sư.
Thậm chí có đôi khi Thần Tượng cũng sẽ tham dự vào đó.
“Có thể, trong đó một thế lực lớn là thế lực đứng đầu Vạn Giới Tiên vực, tên là Thiên Giới Sơn, thương hội này bao trùm xung quanh mấy Tiên giới, không thiếu nhất chính là tiên ngọc.” Bàng Phúc dùng ánh mắt mang theo mong đợi nhìn Từ Phàm.