Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 653: Áp chế huyết mạch
Cứ như vậy bên cạnh Vương Vũ Luân nhiều thêm một tiểu nữ hài mỗi ngày cùng câu cá với hắn.
Khi Vương Vũ Luân hỏi vì sao lúc đó không đi theo Từ Phàm.
Câu trả lời của tiểu nữ hài khiến cho Vương Vũ Luân không khỏi có hơi bất đắc dĩ.
“Ta là do ngươi câu lên nên ta đi theo ngươi.”
“Trên người ngươi có một mùi hương rất dễ ngửi, ở lại bên cạnh ngươi ta cảm thấy rất dễ chịu.”
Dưới gương mặt tươi cười như bà dì của Từ Phàm, tiểu nữ hài nhận Vương Vũ Luân làm cha nuôi.
“Tinh, cho ta một giọt máu của ngươi được không?”
“Ta sẽ làm cho ngươi một bữa tiệc hải sản.” Từ Phàm cất tiếng dụ dỗ.
Tiểu nữ hài nhìn Từ Phàm một cái, trực tiếp quay đầu nhìn sang Vương Vũ Luân.
“Cha, hắn là người xấu.” Tiểu nữ hài bĩu môi mách.
“Từ bá bá của ngươi là người tốt mà! Những thứ ngươi ăn đều là do Từ bá bá của ngươi làm đấy!” Vương Vũ Luân kiên nhẫn giải thích.
“Trước kia ta cũng từng gặp qua rất nhiều người muốn máu của ta, nhưng cuối cùng hình như đều bị cha mẹ ta giẫm chết hết rồi.”
“Từ bá bá, ngươi còn cần nữa không?” Tiểu nữ hài nghiêng đầu nhìn Từ Phàm.
Tiểu nữ hài làm Từ Phàm giật nảy cả mình.
“Không cần, không cần.” Từ Phàm thuận tay lấy ra một cây kẹo que nhét vào trong miệng tiểu nữ hài.
“Ngươi cứ vui vẻ câu cá với cha ngươi là được rồi.”
Trong khoảnh khắc vừa rồi, Từ Phàm thật sự cảm giác được hắn bị thứ gì đó để mắt đến.
Hắn như thể biến thành một con cá nhỏ trong biển bị cá mập để ý đến, giết hay không giết chỉ là một ý niệm.
Từ Phàm thầm nhớ lại một màn kia trong đầu, cảnh tượng nhìn thấy linh hồn pháp tướng của tiểu nữ hài.
Thông Thiên Cự Tượng kia cơ hồ như có thể dùng một chân giẫm nát cả một thế giới.
Căn cứ cảm giác vừa rồi, Từ Phàm kết luận phía sau tiểu nữ hài này nhất định có người đang che chở nàng.
Một cái Ngọc Điệp bay lơ lửng trong tay Từ Phàm.
“Vũ Luân, đây là công pháp mà ta thôi diễn cho ngươi, rất phù hợp với thần thông của ngươi.”
“Tu luyện công pháp này, hẳn là ngươi có thể tĩnh tâm nhập định tu luyện rồi.” Từ Phàm nói.