Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 462: Đối luyệ
“Sư phụ, con chim ưng khổng lồ này là Yêu Tôn à?” Từ Cương nghi hoặc hỏi.
“Nếu như không phải Yêu Tôn thì pháo quỹ đạo sẽ không ra tay.” Từ Phàm trả lời.
Vào lúc này, một cái màn hình chợt xuất hiện trước mặt hai người, trên đó đang chiếu lại cảnh tượng Yêu Tôn chim ưng khổng lồ đi ngang qua nơi này.
Kết quả bị dư ba đại chiêu của Từ Phàm quấy rầy, cho nên không quảng ngàn dặm xa xôi đến báo thù.
“Con hàng này cũng thật là đáng thương, chỉ trách ngươi trước khi ra đường cũng không hỏi thăm một chút xem đây là địa phương nào.” Từ Phàm nói.
Lúc này có hai con rối Luyện Hư kỳ từ trên trời bay xuống, khiên con chim ưng khổng lồ trở về căn cứ.
“Trở về tham ngộ thần thông cho thật tốt.”
Từ Phàm vừa dứt lời thì lập tức leo lên Linh thuyền quay trở về Ẩn Linh môn.
Không bao lâu sau khi Từ Phàm rời đi, thì có mấy ngàn con rối thuật pháp hậu cần tới sửa chữa khu vực vừa bị hai người phá hư.
Giữ gìn hoàn cảnh, người người đều phải có trách nhiệm.
... ...
Ẩn Linh đảo, trong một tòa thành trì của phàm nhân.
Lý Lôi Hổ mặt đầy chán nản về đến nhà.
Lúc này tên đồ tể trung niên cũng vừa vặn hoàn thành nhiệm vụ hạ tuyến (logout) nghỉ ngơi.
Hiện tại tên đồ tể trung niên, đã là một vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ, loại tốc độ tu luyện này đến bản thân hắn cũng hết sức kinh ngạc, chẳng lẽ mình là thiên tài tu tiên sao?
Tên đồ tể trung niên vừa mới hạ tuyến đã thấy ngay gương mặt đầy chán nản của con trai.
“Ngươi sao thế Tiểu Hổ?” Tên đồ tể trung niên hỏi.
Điểm làm hắn kiêu ngạo nhất là con trai chính là thủ tịch đệ tử đời thứ ba của Ẩn Linh môn, loại thành tựu này còn vinh dự hơn so với thi đậu Trạng Nguyên trước kia.
“Ừm, ta bị một đệ tử ngoại môn đánh bại.” Lý Lôi Hổ nói.
“Bị đánh bại thì bị đánh bại thôi, ngươi sẽ không cho rằng ngươi là người lợi hại nhất trên đời này đấy chứ?” Tên đồ tể trung niên vỗ vai con trai mình cười cười bảo.
“Thất bại thì có làm sao? Sau này cứ tu luyện cho thật tốt rồi đánh trả lại là được.”
“Ta cũng biết, chẳng qua trong lòng có chút không thoải mái mà thôi, xem ra trước kia ta tu luyện có hơi không tập trung, sau này ta nhất định phải tu luyện thật tốt mới được.” Lý Lôi Hổ nói ánh mắt tràn đầy kiên định.