Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 340: Thời gian 5 năm
Nghe được lời nói của Hùng Lực, ánh mắt của lão giả Hóa Thần kỳ lộ ra vẻ cầu xin.
“Nghĩ nhiều rồi, ngươi dần dần cảm nhận vậy.” Hùng Lực cười lạnh nói.
Lúc này, chim ăn tủy vẫn cứ bay lượn lòng vòng ở trên bầu trời phảng phất như nhận sự chỉ dẫn, đậu lên trên đầu Hóa Thần kỳ.
Dựa vào thực lực chim ăn tủy của Trúc Cơ kỳ đương nhiên mổ một chút không thấu được xương sọ của Hóa Thần kỳ, nhưng mà nước chảy đá mòn, chỉ cần một chút mổ phá, thì có thể ăn tuỷ não.
“Cam đoan lão già này ý thức thanh tỉnh, để hắn cũng nếm thử tư vị bị hút tuỷ não.” Hùng Lực nói.
Ngự Thiên Sơn chỉ chỉ một con chim nhỏ màu xanh thuộc Kim Đan kỳ nói: “Thanh linh điểu thi triển tăng thêm pháp thuật, có thể để lão già này có thể linh mẫn cảm thụ được mỗi một giọt tuỷ não mình bị hút.”
“Ở trong mảnh vực biển hỗn loạn này, súc sinh như vậy còn có rất nhiều, về sau loại chim nhỏ này vẫy cần nuôi nhiều một chút.” Hùng Lực nói.
“Đã rõ”. Ngự Thiên Sơn gật đầu nói.
Hai người lúc này đi về phía ngoài phong ấn pháp trận.
Hai thanh đại chùy xuất hiện ở trong tay Hùng Lực.
“Hóa Thần kỳ ta không đối phó được, thì sự tức giận trong lòng ta muốn vung lên trên người đám Kim Đan Nguyên Anh kỳ này các ngươi.” Hùng Lực nhìn tu sĩ đang công kích phong ấn nói.
“Tra tấn làm nhục người phàm, làm trái thiên đạo, các ngươi đều phải chết.” Hùng Lực cầm trong tay song chùy rồi xông ra ngoài.
Lúc này, bên trong đảo Ẩn Linh, Từ Phàm dẫn theo Vương Vũ Luân nhàm chán đang nhìn cảnh đệ tử Kim Đan chấp hành nhiệm vụ.
“Trong một vùng vực biển, vì sao có nơi tội ác hỗn loạn nhiều như thế.” Vương Vũ Luân cau mày nói.
Ở trong ấn tượng của hắn, tu tiên giả cho dù không đối xử tốt với phàm nhân cũng sẽ không đi ngược sát bọn họ, cho dù là ma tu, không tu luyện công pháp tàn nhẫn đặc biệt cũng sẽ không can dự vận chuyển của thế giới người phàm.
“Thế giới là phân hai cực, hóa âm dương, có thiện thì có ác.”
“Mà biển Vô Tận, chính là nơi thiên đạo ác ý ngưng tụ, đến ngay cả trong linh khí cũng có hương vị của cái ác.”