Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 299: Vương Vũ Luân, đại nạn sắp đế
Bên ngoài Tiên trấn Hỏa Sơn, một nơi tu luyện với linh mạch hội tụ cỡ lớn.
Một nơi nhỏ hẹp trong động phủ, Hàn Phi Vũ nhìn hơn trăm thanh linh kiếm bảo khí từ nhất giai đến tam giai bày trên mặt đất, vẻ mặt lộ vẻ rất khó chịu.
Người ta toàn cho không, theo lý hẳn là phải cảm tạ.
Nhưng thật sự là không nhận được, cứ như thế mới ăn một bữa tiệc mỹ vị miễn phí, sau khi đi ra, người khác lại thấy đáng thương, lại thành thật lấp cho ngươi thêm một đống bánh bao, còn tỏ vẻ ta hiểu ngươi ăn không đủ no mà.
Ăn thì vô vị, bỏ thì lại tiếc. Đây chính là cảm giác của Hàn Phi Vũ đối với một đống phi kiếm này.
Hàn Phi Vũ lấy ra một thanh linh kiếm mang theo một vết nứt dài, thở ra một hơi.
Ngày tháng mà vị tiền bối này trôi qua nhất định rất khổ sở, đã thế còn muốn tặng linh kiếm giúp đỡ ta nữa, hắn đúng là một người tốt.
Linh kiếm trên đất được Hàn Phi Vũ trân trọng thu vào từng thanh từng thanh một. Hắn muốn giữ chúng lại, sau này có cơ hội phải cảm tạ vị tiền bối này thật tốt.
Đảo Ẩn Linh, Từ Phàm nhìn một đống Địa Tâm Tủy Kim này, khóe miệng chầm chạm cong lên.
“Đại trưởng lão, hết thảy 142.461 cân Địa Tâm Tủy Kim.” Hùng Lực nói, cảm giác làm nhiệm vụ rất vui vẻ.
“Không tệ không tệ, Hùng Lực vất vả rồi.” Từ Phàm gật đầu nói.
Nguyện quên mình phục vụ cho tông môn.” Hùng Lực nói.
“Tới lúc sắp chết đến nơi thì ngươi nên bỏ chạy chứ, đầu óc toàn nghĩ cái gì đâu không biết.” Từ Phàm phất tay, để Hùng Lực lui xuống.
Sau khi Hùng Lực rời đi, Từ Phàm bảo con rối đem số Địa Tâm Tủy Kim này xuống không gian bên dưới lòng đất. Chờ sau khi phân thân số một luyện chế xong đạo khí cần thiết thì lại đem số này qua.
Vào lúc Từ Phàm muốn theo dõi xem mấy đứa đồ đệ ngốc của mình tình hình ra sao, bầu trời đột nhiên mọc ra một chiếc Linh thuyền cao hơn ba nghìn mét to lớn che trời, chậm rãi đáp xuống trước mặt Từ Phàm.
“Đại trưởng lão, xem chiếc thuyền Tiểu Hải này thế nào.” Cát Điêu đắc ý nói.
Từ Phàm đứng dậy đi quanh chiếc thuyền bay Tiểu Hải một vòng, sau đó đáp: “Cát sư huynh, mặc dù cự pháo trông có vẻ rất ngon lành, ngươi cũng đừng nên làm nhiều như thế chứ.”