Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 274: Sức mạnh của vận mệnh
Từ Phàm đi đến trước hồ Linh Dịch, lúc này hồ Linh Dịch đang ở trong trạng thái nửa khô cạn.
Đầu của Giao Thủ Cự Quy nhô lên khỏi hồ Linh Dịch.
Lúc này, trên người Giao Thủ Cự Quy đã có long uy nhàn nhạt, khiến cho yêu thú không dám tới gần.
Từ Phàm đặt tay lên đầu của Giao Thủ Cự Quy để xem xét, phát hiện phần bụng của Giao Thủ Cự Quy đang nuôi dưỡng sáu quả trứng rồng.
“Ai, cũng không biết sau khi sáu tiểu gia hỏa ra ngoài, có thể nuôi nổi chũng hay không.” Từ Phàm nói với vẻ không chắc chắn.
“Ô ~~” Giao Thủ Cự Quy khẽ kêu lên, ý nói không cần lo lắng về chuyện của sáu quả trứng rồng. Sau khi nó ra ngoài, nàng có thể đưa sáu đứa bé đến biển Vô Tận, nơi đó đủ cho bọn chúng trưởng thành.
“Như vậy sao được, biển Vô Tận nhiều nguy hiểm, còn không bằng chờ đợi bên trong Ẩn Linh Môn.” Từ Phàm vội vàng nói, vịt con đưa đến miệng sao có thể để nó bay được.
“Tiếp theo ta sẽ luyện chế thêm mấy Tụ Linh Trận cấp bậc Đạo Khí, đủ con của ngươi dùng.” Từ Phàm nói.
Giao Thủ Cự Quy nhẹ nhàng gật gật đầu, sau đó lại lùi đầu vào trong hồ Linh Dịch.
Từ Phàm thấy linh khí bây giờ cũng không tốt hơn trước là bao, hắn bất đắc dĩ đành quay lại không gian dưới đất, bắt đầu luyện chế Tụ Linh Trận.
Lúc này, tại một thế giới thần bí nhỏ cách Phi Vũ giới không biết bao nhiêu năm ánh sáng.
Một con Tứ Trảo Kim Long bay ra từ trong Truyền Tống Trận, sắc mặt rất là âm trầm.
“Ngao Song, ngươi đã trở về, trên đường không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đúng không.” Giọng nói của Thương Tang vang lên.
“Tứ ca, trên đường ta bị mẹ Vạn Xà tính kế, thiếu chút nữa đã rơi vào bẫy của nàng.”
“May mà ta đã dùng bí pháp để kết nối đến trong thế giới Trung Thiên đang dung hợp, mới tránh thoát được mẹ Vạn Xà. Nhưng mà ra đã lưu lại huyết mạch ở thế giới kia.” Sắc mặt của Ngạo Song vô cùng khó coi, hắn quơ móng vuốt, dường như muốn xé nát mẹ Vạn Xà.
“Lục đệ, nắm chặt thời gian mà nâng cao sức mạnh đi. Chiến lực của Mẹ Vạn Xà miễn cưỡng có thể coi như là Kim Tiên, ngươi thiếu chút nữa đã không thể thoát khỏi lòng bàn tay của nàng.”