Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 241: Dưa hái xanh không ngọt
Thời gian trôi qua nhanh, xuân hạ một năm đã qua.
Bí cảnh Thương Kiếm môn, cuối cùng Kiếm Vô Cực cũng đã trải qua được khảo nghiệm quan thể của cửu đại kiếm ý.
Chín thanh đạo khí linh kiếm đại diện cho chín loại kiếm ý, bắt đầu thân thiết xoay tròn quanh Kiếm Vô Cực.
“Có thể có được loại cơ duyên vô thượng như thế này, vẫn là phải cảm ơn lão sư.” Kiếm Vô Cực nói.
Hắn ở Thương Kiếm môn chừng khoảng một năm, mới có được sự công nhận của cửu đại kiếm ý của Thương Kiếm môn, rồi lấy được cửu đại đạo khí linh kiếm.
Thân phận bây giờ của hắn là chưởng giáo Thương Kiếm môn, chỉ cần tu luyện tới Hợp Thể Kỳ, thì toàn bộ bí cảnh Thương Kiếm môn đều là của hắn cả.
Kiếm Vô Cực nghĩ tới mình đã lấy được mấy món trọng bảo trong tay Trận Linh, trong mắt ngập tràn vẻ tịch mịch.
“Cho dù sau này vô địch thì làm sao chứ, đến cả nương thân mình cũng không bảo vệ được.”
“Trận Linh, bây giờ ta có thể rời khỏi bí cảnh được chưa.” Kiếm Vô Cực nói.
“Được rồi, thế nhưng những người đã trở thành đệ tử ngoại môn của Thương Kiếm môn kia, vẫn cần phải tu hành trong bí cảnh, không đạt đến Kim Đan Kỳ thì không thể ra ngoài.” Một con bướm tản ra linh quang bay lượn quanh người Kiếm Vô Cực.
“Ta biết.” Kiếm Vô Cực gật đầu nói, hắn đã ghi hết địa chỉ gia đình và tin tức phụ mẫu của những người đó vào trong ngọc giản, sau khi ra ngoài, hắn muốn tìm lão sư và nương thân, sau đó sẽ sắp xếp ổn thỏa cho phụ mẫu của những người kia.
Những đệ tử ngoại môn của Thương Kiếm môn kia, đều đã bị in lên con dấu của tâm kiếm, cả đời này chỉ có thể nghe lệnh của chưởng môn Thương Kiếm môn.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn làm vậy.
Một đạo quang môn xuất hiện trước người Kiếm Vô Cực.
Kiếm Vô Cực vừa ra khỏi bí cảnh thì đã nhìn thấy pháp trận ẩn núp xung quanh.
Sau đó một con công cụ con rối xuất hiện trước mặt của Kiếm Vô Cực.
“Đây là con rối của lão sư sao?” Kiếm Vô Cực nói.
Trong tay công cụ con rối lấy ra một viên ngọc giản, đưa cho Kiếm Vô Cực, tỏ ý hắn tiếp nhận con rối.
“Đây chắc là tin tức mà sau khi lão sư ra ngoài gửi cho ta.” Kiếm Vô Cực cảm động nói. Không ngờ rằng sau khi ra ngoài lão sư vẫn nghĩ tới mình.
Sau đó thì kiểm tra xem xét ngọc giản.
Nửa tiếng sau, sau khi Kiếm Vô Cực xem hết tin tức mà Vương Hướng Trì để trong ngọc giản, khóe mắt rơi xuống một giọt nước mắt.
“Nương thân của ta vẫn còn sống!”
Lúc này, một con Linh thuyền xuất hiện trước mặt Kiếm Vô Cực, bên trên có một con rối lái.
“Lên đi, đây là Linh thuyền đi về phía Tiên thành Thiên Kiếm.”
Vương Hướng Trì biết Luyện Khí Sơ Kỳ vẫn chưa thể ngự kiếm phi hành, vì vậy vẫn đặc biệt chuẩn bị Linh thuyền, đến khi biết đã đón hết những học sinh kia mới thôi.
Tiên thành Thiên Kiếm, hai tay Kiếm Vô Cực run rẩy đút một viên thiên cơ sinh linh đan vào trong miệng một lão thái bà đang nằm liệt giường.
Vào lúc bọn Yêu Tộc xâm phạm Tiên thành Thiên Kiếm mới bị đuổi đi, lúc nương thân biết Học viện Thiên Kiếm không còn ai sống sót, trong lòng đã có ý muốn chết, muốn đi theo nhi tử, việc này dẫn đến sinh cơ bị hút đi với tốc độ nhanh gấp mấy lần.
Đúng lúc đang muốn chết ngay lập tức, thì Vương Hướng Trì kịp thời đuổi tới, dùng hết tất cả linh dược tăng sinh cơ trên người, mới có thể ổn định được bệnh tình của nương thân Kiếm Vô Cực.
Biết được nhi tử mình vẫn còn sống, lại còn gặp được cơ duyên lớn, thì mới có ý niệm tiếp tục sống, nhưng bệnh lại nặng thêm, đã hoàn toàn nằm liệt trên giường rồi, không thể cử động nữa, cho dù là Vương Hướng Trì có đem sinh cơ đan do Từ Phàm luyện chế đến thì cũng vậy.
“Vô Cực, để cho nương nhìn ngươi một lần cuối cùng thì nương cũng đã mãn nguyện rồi.” Nàng vốn là mỹ phụ trung niên, mà bây giờ đã hoàn toàn biến thành lão thái bà rồi.
“Ta sẽ không để cho nương thân nhìn ta một lần cuối cùng đâu, mà muốn tiếp tục nhìn mãi.” Hốc mắt Kiếm Vô Cực rưng rưng, nghĩ đến cảnh tượng từ nhỏ hai mẹ con đã nương tựa nhau mà sống.