Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 240: Tiên ngọc
“Nếu như không có gì ngoài ý muốn xảy ra, thì học sinh Kiếm Vô Cực của ngươi sẽ thừa kế chín thanh đồ thay thế kia.” Từ Phàm nói.
“Đồ thay thế?” Vương Hướng Trì nói.
“Chính là chín thanh linh kiếm cấp Đạo Khí đỉnh cấp.” Từ Phàm cười nói, lúc bắt đầu xem tiểu thuyết, thì thích xem cốt truyện nhân vật chính một bước lên trời.
Từ một tiểu tử nghèo không có gì cả, chỉ chớp mắt là đã biến thành người thừa kế của một môn phái.
“Được rồi, nếu không có chuyện gì thì vi sư đi trước đây, đã đặt một Vũ Khí Vệ Tinh Thiên Cơ trên trời cho ngươi rồi đó, khi gặp nguy hiểm Bồ Đào sẽ nhắc nhở ngươi.” Ngũ Linh Minh Hầu trong bộ dáng của Từ Phàm nói, vỗ vỗ vai Vương Hướng Trì, sau đó thì biến mất tại chỗ.
“Đồ đệ kia của ngươi, chắc là nhất thời sẽ không ra luôn được đâu, ngươi cần trở về thì trở về đi, nơi này đã có Vệ Tinh Thiên Cơ theo dõi, không xảy ra chuyện gì được đâu.”
Giọng nói của Từ Phàm truyền tới.
“Đã biết thưa sư phụ.”
Vương Hướng Trì nhìn chung quanh, sau đó lại bay về phía Tiên Thành Thiên Kiếm.
Một tháng sau, Tiên Thành Thiên Kiếm đã khôi phục, Học viện Thiên Kiếm tạm thời đóng cửa.
Vương Hướng Trì trở lại Học viện Thiên Kiếm, rồi triệu tập tất cả học viên đã đưa về, bắt đầu tìm phụ mẫu của bọn họ.
Lúc Yêu Tộc xâm lược, mẫu thân của Kiếm Vô Cực vừa hay đã thuận thế chui vào hầm trú ẩn bên cạnh trong sân, lại cộng thêm bên ngoài khá vắng vẻ, nên đã thoát được một kiếp này.
Nhìn mẫu thân của Kiếm Vô Cực không thể tự lo liệu cuộc sống, Vương Hướng Trì đã ban bố một nhiệm vụ ngoại môn ở Ẩn Linh môn, cho một thành viên nữ ngoại môn đến chăm sóc mẫu thân của Kiếm Vô Cực, mãi cho đến khi Kiếm Vô Cực trở lại.
Trong nhà, Vương Hướng Trì nhìn Hàn Phi Vũ nói: “Ngươi thật sự định một mình đi xông xáo Tu Tiên giới à.”
“Đúng vậy, lão sư, sau khi trải qua chuyện này, ta phát hiện tốc độ trưởng thành của ta quá chậm, cho nên ta muốn đi du lịch Tu Tiên giới, nhân tiện xem xem có tông môn nào mướn ta không.” Hàn Phi Vũ nói.
Nhìn Hàn Phi Vũ, trong lòng Vương Hướng Trì rất tiếc, nếu Hàn Phi Vũ không phải Thiên Mệnh Chi Nhân, hắn rất muốn tiến cử đến trong Ẩn Linh môn, cho dù là làm một đệ tử ngoại môn cũng được.
“Chỉ tiếc là tông môn của lão sư không thích hợp với ngươi.” Vương Hướng Trì thở dài một cái nói, sau đó lấy ngọc giản đã được chuẩn bị từ trước ra đưa cho Hàn Phi Vũ, bên trong là bản mới nhất của “Ngũ Hành Quyết”, mà hắn xin được của Từ Phàm.
“Đây là công pháp vô thượng Trúc Cơ của tông môn ta, “Ngũ Hành Quyết”, ta thấy công pháp mà ngươi tu rất sơ sài.”
“Trước khi ly biệt lão sư tặng cho ngươi bộ công pháp này, hi vong ngươi trân trọng nó.”
“Công pháp đến Nguyên Anh Kỳ, nếu như ngươi có thể tu luyện tới Nguyên Anh Kỳ viên mãn, thì tới Tiên thành Lâm Sâm.” Vương Hướng Trì nói.
“Cảm ơn lão sư, ân tặng công pháp, Phi Vũ trọn đời không quên.” Hàn Phi Vũ cảm động nói.
Vương Hướng Trì lại lấy một túi trữ đồ ra ném cho Hàn Phi Vũ.
“Trong này có một trăm vạn linh thạch, coi như là lộ phí.”
“Lão sư biết là ngươi có linh thạch, nhưng ngươi cứ nhận chỗ này đi, coi như là một phần tâm ý của lão sư.”
Hàn Phi Vũ đã không biết nên nói gì, cảm giác như Vương Hướng Trì là người quan tâm hắn nhất trên thế giới này.
Hàn Phi Vũ cầm một cái hộp ngọc ra, đưa cho Vương Hướng Trì nói: “Đây là một tinh thạch mà học sinh có được trong lúc tình cờ, mong lão sư nhận lấy.”
Đây là hồ lô Bích Ngọc mà hắn thả một linh thạch vào,
Đây là trạng thái tiến hóa cuối cùng, hắn cũng không biết đây là cái gì.
Vương Hướng Trì thản nhiên nhận hộp ngọc, nói: “Có lòng rồi, được rồi thời gian không còn sớm, muốn đi trung tâm truyền tống thì nhanh một chút.”