Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 235: Ấu điểu xuất các
Phía trên cự hồ mười vạn dặm, Từ Phàm đang cá mặn như thường ngày.
Hùng Lực bỗng xuất hiện trên linh thuyền của Từ Phàm.
“Bái kiến Đại trưởng lão.” Hùng Lực hành lễ nói.
“Đứng lên đi. Ngươi là đệ tử đầu tiên tấn cấp Kim Đan trong bản môn, đại sư huynh của bản môn, ngươi hoàn toàn xứng làm.” Từ Phàm khen ngợi nói.
“Tạ Đại trưởng lão khen ngợi.” Hùng Lực ngượng ngùng nói.
“Được rồi. Bây giờ ngươi đã tấn cấp Kim Đan kỳ, vẫn nên tự mình ra ngoài lang bạt.”
“Đến bảo khố trong tông môn nhận một bộ pháp bảo Kim Đan Kỳ có thể sử dụng và một nghìn linh thạch thượng phẩm, tự mình đi ra bên ngoài xem chuyện đời.” Từ Phàm cười nói.
Ẩn Linh Môn chưa từng hạn chế tự do của các đệ tử, ngươi muốn ra ngoài, chỉ cần báo cáo chuẩn bị một chút là được.
Nhưng không biết sao, đệ tử trong tông môn đều thích ở trong tông môn, không phải tu luyện thì cũng là ở tháp trong thí luyện. Những việc này ở trong mắt Từ Phàm đều có vẻ vô cùng không thú vị.
Từ Phàm muốn đuổi tất cả đệ tử đã tấn cấp Kim Đan ra ngoài, xem chuyện đời một chút. Chẳng lẽ chờ đến lúc tất cả đều là Kim Đan, Nguyên Anh mà vẫn còn giống như một tiểu trạch nam chưa từng thấy qua chuyện đời sao.
Tuổi trẻ, nên ra ngoài lang bạt một phen nhiều hơn. Tại Tu Tiên Giới, Kim Đan Kỳ chỉ cần không tìm đường chết thì vẫn tương đối an toàn.
Lúc này, trên mặt Hùng Lực lộ ra vẻ khó xử.
“Đại trưởng lão, ta có thể ở lại tông môn hay không?”
“Lỡ như ngoại địch xâm phạm, ta còn có thể góp một phần lực.” Ánh mắt Hùng Lực kiên định nói. Mục tiêu cao nhất của hắn chính là trở thành trụ cột của tông môn.
“Tâm ý của ngươi, Đại trưởng lão ta tiếp nhận. Bảo ngươi ra ngoài là để ngươi xem Tu Tiên Giới chân chính, cũng không phải là đuổi ngươi ra ngoài.”
“Ngươi mới Kim Đan Kỳ, muốn ra sức vì tông môn vẫn còn hơi sớm một chút.”
Từ Phàm phất tay, một con rối Kim Đan Kỳ xuất hiện phía sau Từ Phàm.
“Ngươi có thể đánh thắng con rối Kim Đan Kỳ này sao?” Từ Phàm hỏi.
Nhìn thấy con rối Kim Đan Kỳ này, Hùng Lực xấu hổ cúi đầu nói: “Không thể.”
“Con rối thế này trong tông môn đâu chỉ có trăm vạn. Trước khi những con rối này chết hết thì chưa có việc cho một tiểu đệ tử Kim Đan như ngươi đâu.”
“Ra ngoài tăng thêm kiến thức, thuận tiện giải quyết vấn đề độc thân, sau khi trở về lại tiếp tục tu luyện cho tốt.”
“Ngươi muốn ra sức vì tông môn, ít nhất cũng phải có tu vi Luyện Hư Kỳ.”
“Nhiệm vụ bây giờ của ngươi chính là tu hành cho tốt, những chuyện còn lại cứ giao cho tông môn là được.”
“Nhập thế cũng là một cách tu hành.”
“Lời ta muốn nói chỉ sơ sơ bấy nhiêu đó. Được rồi, ngươi thu dọn một chút đến bảo khố lấy đồ xong thì ra ngoài đi.”
“Chưa đủ mười năm thì cũng đừng quay về.”
“Được rồi, ngươi đi đi, đừng quấy rầy ta câu cá.” Từ Phàm vẫy tay đuổi người nói.
Hùng Lực nhìn Từ Phàm một chút, lại nhìn con rối một chút, trong lòng tràn đầy ấm áp bay về hướng Vạn Bảo Phong.
Đồng thời cũng đem câu nói kia của Từ Phàm chặt chẽ ghi tạc vào lòng.
“Luyện Hư kỳ, ta nhất định sẽ đạt đến.” Hùng Lực ở trong lòng lẩm nhẩm.
Hùng Lực đi tới bảo khố trong Vạn Bảo Phong.
Con rối vừa nhìn thấy Hùng Lực đi tới thì lập tức lấy ra một chiếc nhẫn không gian.
“Đây là nhẫn không gian tông môn phân phối cho ngươi khi ra ngoài. Bên trong có ba quyển sổ tay những việc đệ tử tông môn nên chú ý khi ra ngoài, không có việc gì thì ở bên ngoài xem nhiều chút.”
“Còn lại chính là một ngàn linh thạch thượng phẩm, đây là thứ mỗi một đệ tử ra ngoài đều có.”
“Nếu ở bên ngoài gặp được người mình thích, còn có thể quay về tông môn xin thêm một ngàn linh thạch thượng phẩm.”
Chẳng biết tại sao, Hùng Lực lại cảm thấy trong giọng nói của con rối có chút xíu mập mờ.
“Bồ Đào, ngươi động dục rồi à?” Hùng Lực hỏi.