Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 226: Bộ xương Kim Giác Ngưu Kình
Khu vực Tiên thành Nguyệt Ảnh, một con Viêm Ngưu Yêu Tộc Hợp Thể Kỳ bị Thu Sương xuyên qua, gọn gàng lưu loát xuyên qua Yêu Linh.
Thi thể Viêm Ngưu Yêu Tộc rất nguyên vẹn, chỉ có một cái lỗ nhỏ trên ngực.
So với thân hình khổng lồ của Viêm Ngưu thì có vẻ không đáng kể.
Ninh Đạo hài lòng nhìn kiệt tác của mình.
“Không tồi, nhiều năm như vậy mà tay nghề vẫn không kém.” Ninh Đạo nói xong, nhìn về phía Hâm Nguyên xa xa đang lâm vào ác chiến.
“Hâm Nguyên đạo hữu, tại sao giết một con Viêm Ngưu lại phí sức như vậy.”
Hâm Nguyên đang đối đấu với Viêm Ngưu Hợp Thể Kỳ nghe vậy, trợn trắng mắt.
Vừa mới bắt đầu hắn đã có chút buồn bực, tạo sao Ninh Đạo bình thường không muốn xen vào việc của người khác lần này lại đồng ý tới giúp hắn.
Cho đến lúc chiến đấu, lúc Ninh Đạo móc ra hai thanh đạo khí linh kiếm, Hâm Nguyên đã hiểu ra tất cả.
Ngươi đang khoe khoang đạo khí linh kiếm mới có đúng không.
“Tu sĩ Hợp Thể bình thường như ta đâu dám so sánh với song kiếm lưu của Ninh đạo hữu chứ.”
“Ninh đạo hữu mau qua đây, ta chịu không nổi rồi.” Hâm Nguyên nói.
“Ngay cả Viêm Ngưu này mà Hâm Nguyên đạo hữu cũng không xử lý được sao.” Ninh Đạo hỏi, khoe khoang một chút để thỏa mãn lòng hư vinh của mình là được rồi, không phải là thật tâm giúp đỡ.
“Ta chỉ muốn thưởng thức thêm chút uy lực song kiếm lưu của Ninh đạo hữu mà thôi.”
Lão buồn bực, trong lòng Hâm Nguyên chửi bới nói.
Biểu cảm Ninh Đạo ngẩn ra, trong lòng có vẻ mừng thầm.
“Đến đây.”
Như Hỏa, Thu Sương, hai đạo khí linh kiếm đồng loạt xuất hiện, nhanh chóng kết thúc chiến đấu.
Ninh Đạo mang theo thi thể của hai con Viêm Ngưu Hợp Thể hài lòng trở lại Tiên thành Lâm Sâm.
Lúc này Từ Phàm còn đang Luyện Khí.
“Hy vọng đạo khí này sẽ không kích phát hiệu quả như lần trước.” Từ Phàm hơi chột dạ nói.
Trấn Yêu Tinh lần trước, nghiêm khắc mà nói đã thoát ly phạm trù đạo khí cấp thấp.
Bồ Đào phiên bản yếu này theo lý thuyết có lẽ thuộc đạo khí sơ cấp, lúc ấy Từ Phàm nắm chắc không chính xác.
“Được, lúc Luyện Khí có việc làm rồi.”
Từ Phàm một lòng hai việc, một bên thôi diễn cách giải quyết đạo khí, một bên Luyện Khí.
…
Ba tháng sau, trong võ đường lớp Thiên Cấp Ất Tự của học viện Thiên Kiếm.
Vương Hướng Trì hài lòng gật đầu nhìn năm mươi người đang tu luyện.
Mặc dù phần lớn có tư chất không tốt lắm, nhưng đều là đứa trẻ tốt biết khắc khổ tu luyện.
Lúc này khí chất của học viên lớp Huyền Cấp Ất Tự đều thay đổi lớn, mỗi một học viên đều như một thanh lợi kiếm xuất khỏi vỏ.
Vào lúc hoàng hôn.
“Được, mọi người biểu hiện không tồi, các ngươi đều đã nắm giữ mấy kiếm thế cơ bản nhất.”
“Ngày mai ta sẽ dẫn các ngươi chơi chút trò chơi kích thích.”
“Mọi người hãy chuẩn bị sẵn sàng.” Vương Hướng Trì cười nói.
“Thưa thầy, ngày mai chơi trò gì vậy.”
“Trò chơi ngày mai có phần thưởng không.”
“Thầy sẽ không xuất ra một thanh linh kiếm thưởng cho bọn ta đó chứ.”
Năm mươi học viên rầm rầm nói.
“Im lặng! Nghe thầy nói.” Trợ giáo bên cạnh nói.
“Giải tán hết đi, hôm nay hãy nghỉ ngơi cho tốt là được.” Vương Hướng Trì xua tay, tiết học hôm nay đã hoàn thành.
“Tiền bối, ngày mai là trò chơi gì vậy.” Trợ giáo cũng tò mò hỏi.
“Ngày mai ngươi sẽ biết, trò chơi rất kích thích.” Vương Hướng Trì cười nói.
Lúc này, Kiếm Vô Cực vốn nên rời võ đường đã quay trở lại.
“Thưa thầy, đây là bữa tối mẫu thân ta nấu cho thầy.”
Kiếm Vô Cực đặt hộp thức ăn xuống rồi chạy về phía cửa học viện Thiên Kiếm, sợ Vương Hướng Trì gọi hắn quay lại.
“Tiểu tử thối này.” Vương Hướng Trì nhìn hộp thức ăn cười mắng.