Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 223: Tiền bối, xin dừng bước
Nghe thấy lời gây mất hứng như vậy, Từ Phàm cau mày nhìn Tê Tê nói: “Ngươi đang giỡn mặt với ta hả?”
Tê Tê lập tức hoảng sợ, khi cảm nhận được cơn đau xé rách từ linh hồn, Tê Tê vội vàng nói: “Chủ nhân, ta không giỡn mặt với ngươi đâu.”
“Ta thật sự không biết tổ tiên của chúng ta đã nói cái gì, nhưng vẫn suy đoán ra được đại khái.”
“Lúc ấy những lời khiến Yêu Tôn của tộc lửng mật giáp dày phát cuồng chắc là như vậy.”
Sau đó Tê Tê dùng phương thức truyền âm nói với Từ Phàm một câu.
Sau khi nghe xong, Từ Phàm gật đầu nói: “Lực sát thương của những lời này thực sự rất lớn, không tệ, ngươi đã qua ải.”
Tê Tê cảm nhận cơn đau xé rách trong cơ thể đã ổn định trở lại, lau mồ hôi nghĩ thầm, cũng may bản thân mình cũng chú ý đến mấy chuyện linh tinh này, nếu không sẽ không dễ dàng gì vượt qua được ải này.
Từ Phàm tiếp tục câu cá, Tê Tê ở bên cạnh nói với Từ Phàm những chuyện gì lạ nó thấy được khi ở Yêu Linh giới.
“Thời kỳ cổ xưa nhất ở Yêu Linh giới các ngươi là bị Long tộc thống trị, sau đó không biết là do nguyên nhân gì, toàn bộ Long tộc đều chuyển đi hết rồi.” Từ Phàm hỏi.
“Đúng vậy, những Yêu tộc đỉnh cấp suy đoán, có thể khi đó Long tộc có biến lớn, cho nên Long tộc ở thế giới Đại Thiên bắt đầu triệu tập Long tộc trở về.”
“Hình như là bởi vì kiếp nạn lớn của Long tộc tới rồi, từ lúc đó cho dù là Nhân giới hay là Yêu Linh giới cũng chỉ còn lại một ít giao long có huyết thống không thuần khiết thôi.” Tê Tê nói.
“Kiếp nạn lớn của Long tộc, thú vị.”
Lúc này Từ Phàm bỗng nhiên thu cần câu, một con cá lớn màu vàng kim mắc câu.
“Là cá đù vàng, không tệ, hôm nay có lộc ăn.”
Từ Phàm thu cần câu, cũng gọi một con rối công cụ tới mang cá đù vàng bay về phía nhà ăn ở đỉnh chính Ẩn Linh đảo.
Còn những yêu thú không biết tên đã câu được, Từ Phàm đều thưởng cho Tê Tê hết.
Lý do thu cần câu không phải là vì sắp đến giờ ăn cơm, mà là bởi vì Bàng Phúc tới, mang theo hy vọng của toàn bộ môn phái tới.
Tại đạo trường ở đỉnh chính, Từ Phàm tự mình rót cho Bàng Phúc một ly trà.
“Đại trưởng lão khách sáo rồi.” Bàng Phúc nói.
“Khách sáo cái gì, chắc là ngươi rất vất vả, nhiều tài liệu bình thường rất khó gặp ở Tu Tiên giới như vậy, mà có thể mua hết trong thời gian thế này, đây là công lao của ngươi.” Từ Phàm cười nói.
Bàng Phúc vừa tới, vậy chứng minh cuộc sống cá mặn hiện tại của Từ Phàm đã bắt đầu rồi.
Mười chiếc nhẫn không gian được đặt ở trên bàn.
“Đại trưởng lão, đây là tất cả linh quặng dị bảo ngươi muốn.”
“Ta đã tách ra theo chủng loại trong danh sách của ngươi.”
“Tổng cộng tốn tám nghìn vạn linh thạch thượng phẩm.” Bàng Phúc báo cáo.
“Vất vả rồi, sau này sẽ không mua với quy mô lớn như vậy nữa.”
“Ngươi có thể tận tình sử dụng linh thạch mà ta để trong thương hội.” Từ Phàm nói.
“Vậy thì quá tốt, cảm ơn đại trưởng lão đã ủng hộ.” Bàng Phúc hưng phấn nói, Từ Phàm cho Bàng Phúc một ngàn vạn linh thạch thượng phẩm, tốn hết tám nghìn vạn, số linh thạch còn lại cũng đủ để thương hội Ẩn Linh phát triển một thời gian.
“Người nên cảm ơn phải là ta.” Từ Phàm mỉm cười nói.
Sau khi Bàng Phúc và Từ Phàm trò chuyện xong thì lại trở về thương hội.
Nhìn dáng vẻ bận rộn của Bàng Phúc, Từ Phàm cảm thán nói: “Mập hay không mập thật sự không liên quan quá nhiều đến việc có bận nhiều hay không.”
Ba ngày sau, Từ Nguyệt Tiên đã về tới Ẩn Linh Môn.
Nhìn gương mặt chua xót của Từ Nguyệt Tiên, Từ Phàm cười nói: “Ta đã nói ngươi nhanh chóng trở về thì nhanh chóng trở về đi, cuối cùng vẫn ở bên ngoài thêm một thời gian.”
“Làn này tốt rồi, hao tài tốn của.” Từ Phàm nói.
“Sư phụ, ngươi còn nói nữa, nhẫn không gian của ta cứ bị tráo như vậy, ngoài trừ pháp bảo đã thu vào trong cơ thể và con rối bảo mệnh do ngươi đưa, thì những thứ khác đều mất hết.”