Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 222: Thê tử đã đi rồi
Trương Vi Vân lấy một chiếc nhẫn không gian ra , nói với Từ Phàm: “Phu quân, trong này cũng là đồ tìm được ở di tích.”
“Ta không dùng tới đâu, ngươi cứ đặt trong kho bảo vật đi, để những đệ tử không nhận được quà từ ta chọn là được.”
Từ Phàm cầm nhẫn không gian âm thầm nhìn thoáng qua, sau đó lại giao cho con rối công cụ để nó đưa đến trong kho bảo vật.
“Nương tử của ta vẫn là tiểu phú bà, nếu không phải phu quân của ngươi cũng nỗ lực, vậy thì thật sự sẽ bị ngươi bao nuôi.” Từ Phàm cười nói, trong nhẫn không gian kia có ít nhất mười mấy mục tiêu nhỏ.
“Ha ha, ta đây bao nuôi phu quân cũng được.”
Trương Vi Vân dùng ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm của Từ Phàm cằm, giả bộ quyến rũ nói: “Nói đi, cần bao nhiêu bạc để bao nuôi phu quân đây.”
Giọng điệu kia giống như thiếu gia nhà giàu cưỡng bức dân nữ vậy.
Nhìn hành vi của Trương Vi Vân, Từ Phàm cười.
Kỹ thuật diễn rất kém, điểm mấu chốt nhất là không hề bộc lộ ra khí chất của phú bà.
“Ta không cần bạc, chỉ cần mỗi ngày nương tử đều làm ấm ổ chăn cho ta là được.” Từ Phàm cười nói.
Lúc này, đệ tử vốn dĩ muốn đến để lấy lòng đã bị hộ sơn con rối chặn lại, thế giới của hai người không cần có bóng đèn.
“Phu quân, chờ ta thăng cấp lên Hóa Thần kỳ.” Trương Vi Vân nói rồi hôn lên mặt Từ Phàm một cái.
“Được rồi.” Từ Phàm buồn phiền nói.
Lúc này, phía sau hai người truyền đến âm thanh hừ hừ hừ.
Hai con nai con đi đến bên cạnh Trương Vi Vân.
Vân Hoa Lộc dùng đầu cọ cọ Trương Vi Vân.
“Hù hừ hừ.”
“Ta còn phải đi, không thể ở lại cùng với ngươi.” Trương Vi Vân nhìn nai con nói lời xin lỗi.
“Hừ hừ hừ, hừ hừ.” Vân Hoa Lộc ngẩng đầu kêu.
“Ta biết ngươi có phu quân, chính là nai con bên cạnh ngươi phải không.” Trương Vi Vân nói xong lấy một vòng hoa đeo lên nai con nhỏ hơn một chút bên cạnh Vân Hoa Lộc.
“Đây là Mộc Hoa Linh, có thể giúp các ngươi nhanh chóng trưởng thành, các ngươi phải lớn nhanh lên.” Trương Vi Vân vuốt nai con nói.
Nghe Trương Vi Vân nói chuyện với nai con, chân mày Từ Phàm nhíu lại.
Nếu ngươi không tới con của ta sẽ ra đời, lời này của ngươi là có ý gì.
“Đi đi đi, tự đi tìm nơi khác chơi đi.” Từ Phàm phất tay đuổi hai con nai con đi.
Thê tử của ta sắp đi rồi, các ngươi tới đây thêm loạn làm gì.
Vân Hoa Lộc liếc nhìn Từ Phàm một cái, rồi dẫn tiểu phu quân của nó đến chỗ khác chơi.
“Môn phái của phu quân có hai con thú tốt lành như vậy, chắc là rất may mắn nhỉ.”
“Cũng được, miễn cưỡng ổn, không đến nỗi diệt môn phái.” Từ Phàm nói giỡn.
Lúc này, Từ Phàm và Trương Vi Vân cũng sắp đến cổng ra của Ẩn Linh Môn.
Một con Thần Điểu màu xanh đen đã sớm chờ ở đây mấy ngày.
“Chim nhỏ, chăm sóc cho thê tử của ta thật tốt, sau này ta sẽ phong ngươi là Thần Thú của Ẩn Linh Môn.” Từ Phàm cười nói.
Lời nói của Từ Phàm chỉ nhận được sự xem thường.
Trương Vi Vân nhảy lên Thần Điểu màu xanh đen, vẫy tay tạm biệt Từ Phàm, sau đó lập tức hóa thành một đường sáng biến mất ở phía chân trời.
“Thật là, thê tử đã đi rồi.”
Từ Phàm lại biến thành người cô đơn.
“Sư phụ, cuộc ly biệt hiện tại chỉ là tạm thời, sau này chắc chắn ngươi và sư nương sẽ ở bên nhau mãi mãi.”
không biết khi nào Từ Cương đã xuất hiện bên cạnh Từ Phàm.
“Nếu như không có chuyện gì thì đi dạy Linh Đài nhiều hơn đi, đứa nhỏ này còn có tương lai hơn ngươi đó.”
“Hơn nữa vi sư chỉ hơi buồn phiền, không cần lời khuyên của ngươi.” Từ Phàm trợn trắng mắt nói.
“Không phải ta đến chỉ để khuyên sư phụ, mà là một người bạn tốt của ta muốn đến đây gặp ngài.” Từ Cương nói.
“Là đệ tử Thiên Linh Tông kia sao.” Từ Phàm hỏi.
“Không phải, là Tả Toàn ta gặp được trong thiên trận chung kết cuộc thi chiến lực thiên tài.” Từ Cương nói.
“Gặp ta sao?”
“Nói thật ra là muốn ngài chỉ giáo một chút.” Từ Cương nói.
“Chỉ giáo sao?”