Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 217: Thu phục Tê Tê
Sau khi xem xong trận đấu của Nguyên Anh kỳ, Từ Phàm lại thấy được hình bóng vừa quen thuộc vừa xa lạ kia.
Lúc này dường như Diệp Tiêu Dao đã thay đổi thành một người khác, kiếm trận mà trước kia hắn miễn cưỡng thuần thục được nay đã được hắn sử dụng cực kỳ thông thạo.
Trực tiếp ép đối thủ không thể thở nổi.
Từ Phàm biết kiếm trận mà Diệp Tiêu Dao thi triển là gì, đó là kiếm trận ‘Hỗn Độn Cửu Kích’ được xem như là kiếm trận có uy lực lớn nhất và khó tu nhất của Hóa Thần kỳ.
Khi Diệp Tiêu Dao thi triển đến Thất Kích, đối thủ lập tức bại trận.
“Thứ này khẳng định là làm tùy thân lão gia gia ra tay, đồ ngu ngốc!” Từ Phàm khinh thường nói, sức chiến đấu hiện tại của Diệp Tiêu Dao khiến Từ Phàm thật sự hơi chướng mắt, có cảm giác hơi căng.
“Không đúng.” Từ Phàm nhớ tới linh kiếm trong kiếm trận kia bật thốt ra.
Nếu để Từ Phàm nhận xét linh kiếm trong kiếm trận kia, thì chính là quá keo kiệt, hầu hết linh kiếm trong đó đều là do Luyện Khí Sư tay mơ mới thăng cấp luyện chế ra, không hề có một chút trình độ nào.
“Theo lý thuyết thì vai chính không nên nghèo như vậy.” Từ Phàm vuốt cằm thầm nghĩ.
Sau đó Từ Phàm cũng từ bỏ tìm hiểu vấn đề về Diệp Tiêu Dao, cách xa loại vai chính nghèo nàn này một chút là được rồi.
Một ngày sau.
Tại Ẩn Linh Môn, Từ Phàm nhìn mọi người trở về.
“Không tệ, không tệ, bốn người các ngươi đều đạt được thành tích không tệ, sau này tiếp tục duy trì.” Từ Phàm cổ vũ.
Sau đó Từ Phàm lại nhìn về phía Từ Cương nói: “Ngươi thật sự khiến ta cảm thấy ngạc nhiên, vốn tưởng rằng cùng lắm thì ngươi chỉ đạt được hạng nhì, không nghĩ tới còn có bất ngờ ngoài ý muốn.”
Nghe lời nói của Từ Phàm, Từ Cương lấy phần thưởng đạo khí Trận Bàn Cửu Long mình nhận được từ nhẫn không gian ra đưa cho Từ Phàm.
“Sư phụ, cho dù ta giữ cái này cũng không dùng được, vậy để ở chỗ của ngươi trước đi.” Từ Cương nói.
Từ Phàm phất tay nhận lấy đạo khí Trận Bàn Cửu Long mà Từ Cương đưa qua, bắt đầu xem kỹ.
“Không tệ, đạo khí này có thể dung nhập vào hộ sơn đại trận của chúng ta.”
“Ta sẽ nhận cái này, đến lúc ngươi có thể sử dụng được đạo khí thì ta sẽ luyện chế một cái cho ngươi.” Từ Phàm nhìn đạo khí Trận Bàn Cửu Long nói.
“Nếu sư phụ thấy hữu dụng thì cứ lấy, không cần phải nói lời khách sáo.” Từ Cường cười nói.
“Ai khách sáo với ngươi.” Từ Phàm trợn trắng mắt nói.
Từ Phàm nhìn xung quanh, phát hiện những người có chức cao trong Ẩn Linh Môn cũng tới rất đông đủ, cho nên hắn đã quyết định mở cuộc họp.
Tại đạo trường ở đỉnh chính, Từ Phàm nhìn mọi người nói: “Hiện tại Ẩn Linh Môn chúng ta đã không còn sợ yêu thú Hợp Thể kỳ nữa, bây giờ tạm thời môn phái vẫn an toàn.”
“Những người thích đi ra ngoài dạo thì có thể đi, còn những đệ tử đấu thắng con rối Trúc Cơ hậu kỳ ở phía sau, khi vẫn chưa thăng cấp lên Kim Đan kỳ thì cũng có thể đi du lịch ở các Tiên thành lớn rồi trở về thăng cấp cũng được.”
“Được rồi, tạm thời lời ta muốn nói với các ngươi chỉ có vậy.” Từ Phàm nói.
“Sư phụ, chúng ta có thể đi ra ngoài sao.” Từ Nguyệt Tiên hứng khởi hỏi.
“Có thể đi ra ngoài, còn về Hướng Trì, một kiếm mà ngươi chưa hiểu được cũng đi ra ngoài ngộ ra đi.” Từ Phàm nói.
“Ít ngày nữa là ta có thể hiểu được một kiếm kia do sư phụ dạy.” Vương Hướng Trì nói.
“Vậy là tốt rồi.”
Cuộc họp kết thúc.
Ngày hôm sau, bên ngoài Ẩn Linh đảo, Từ Phàm nhìn ba điểm sáng biến mất ở nơi xa có hơi cạn lời.
Chẳng lẽ các ngươi không lưu luyến môn phái có sư phụ ở đây một chút nào sao.
Đầu tiên là Từ Nguyệt Tiên, sau đó là Vương Hướng Trì và Lý Tinh Từ.
Từ Nguyệt Tiên lấy lý do là ra ngoài tìm bảo bối cho sư phụ và môn phái, lý do của Vương Hướng Trì đúng thật là tìm hiểu kiếm đạo tối cao.