Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 216: Đạn Phân Thuật, Dăng Vân Thuật
Từ Phàm ngủ trên giường hiếm lắm mới có một giấc mộng đẹp.
Hắn mơ thấy thê tử Trương Vi Vân đã lâu không gặp tới tìm mình, quan trọng nhất đó là Trương Vi Vân đã thăng cấp lên Hóa Thần kỳ.
Khóe miệng Từ Phàm nở nụ cười mỉm trong lúc ngủ mơ, hình dáng của Lý Tinh Từ cũng xuất hiện trong giấc mơ.
Trong mơ, Từ Phàm nhìn đồ đệ của mình hơi ngây người, ta chỉ khách sáo một chút, ngươi cũng coi là thật sao.
Tại một vùng biển xanh trời xanh có bờ cát, Từ Phàm thở dài một hơi nói: “Tinh Từ, nếu không phải chuyện quan trọng gì, ngươi cũng có thể dùng xe lăn chúng ta đặt ở cửa.”
Trong lòng Từ Phàm vừa nhúc nhích, hình ảnh xung quanh trong giấc mơ đã biến mất, hai người xuất hiện ở một thế giới trắng tinh.
“Tinh Từ, nói đi, có chuyện gì.” Từ Phàm nhìn Lý Tinh Từ nói.
Lúc này Lý Tinh Từ nhìn biểu cảm của Từ Phàm thầm kêu không ổn, lần trước khi bị mình bắt chơi trò chơi, sư phụ cũng có biểu cảm như vậy.
“Ờm, hôm nay là trận chung kết cuộc thi chiến lực thiên tài, đại sư huynh, Hùng Lực, Linh Đài sẽ lập tức chiến đấu, cho nên ta nghĩ phải báo với sư phụ một tiếng.” Lý Tinh Từ cẩn thận nói, sợ chọc giận Từ Phàm, vậy mình sẽ bị bắt chơi trò chơi lần nữa.
“Ta biết rồi.”
‘Răng rắc’
Thế giới trong mơ vỡ tan, Từ Phàm cũng chậm rãi mở mắt ở trên giường.
Cửa phòng ngủ mở ra, con rối công cụ đẩy xe lăn đến.
Hiện tại Từ Phàm vẫn đang ở trong trạng thái tương đối suy yếu, tuy rằng không đến mức ngồi xe lăn, nhưng có thể ngồi thì đứng làm gì.
Tại đạo trường ở đỉnh chính, đa số đệ tử trong môn phái đều tập trung tinh thần xem phát sóng trực tiếp cuộc thi chiến lực thiên tài.
Từ Phàm để con rối công cụ đẩy hắn đến bên cạnh đệ tử của mình.
“Sư phụ.”
“Từ đại ca.”
“Từ đại ca ngươi bị sao vậy.” Vương Vũ Luân nhìn Từ Phàm ngồi xe lăn nói, đây không phải là xe lăn Từ Cương đã ngồi khi bị gãy chân lúc trước sao.
“Không sao, khi luyện khí xảy ra một chút vấn đề, điều dưỡng một chút là ổn thôi.” Từ Phàm nói, hắn cũng không thể nói là do bồi bổ quá nhiều.
“Không sao là tốt rồi.” Vương Vũ Luân gật đầu nói.
Lúc này, Từ Phàm nhìn về phía quầng sáng đang phát sóng trực tiếp, hiện tại đúng là đang phát trực tiếp trận quyết chiến cuối cùng của Trúc Cơ kỳ.
“Đây là Ẩn Linh Môn của chúng ta đấu với nhau sao?” Từ Phàm nhìn Hùng Lực và Linh Đài trong quầng sáng nói.
“Trong trận này có một kiếm tu, đánh hòa với Hùng Lực, sau đó lại đánh hòa với Linh Đài.”
“Tháp Huyễn Tâm ra thông báo, hạng hai có thể có hai người nhưng hạng nhất chỉ có một.”
“Trong trận đấu hiện tại, ai thắng thì người đó là hạng nhất.” Từ Nguyệt Tiên giải thích.
“Nhất định phải chọn ra người đứng đầu.” Từ Phàm nhìn quầng sáng cau mày nói.
“Dù hai người họ đánh thế nào cũng sẽ có kết cục là cùng vào chỗ chết.” Từ Phàm nhìn Linh Đài tấn công điên cuồng và Hùng Lực tập trung phòng thủ nói.
“Thật ra nếu thực sự đánh đến cuối cùng, Hùng Lực vẫn có một tia hy vọng giành chiến thắng, nhưng lại cực kỳ xa vời.”
Trong lòng Từ Phàm hiểu rõ đệ tử của mình nhất.
“Nhưng dựa theo sự hiểu biết của ta về Linh Đài, tiểu tử này sẽ nhận thua.” Từ Nguyệt Tiên nói.
“Hả, sao ngươi lại cướp lời của Tinh Từ chứ.” Từ Phàm cười nói.
“Bởi vì phần thưởng dành cho hạng nhất lần này là một cặp Cự Chùy Lôi Đình, rất thích hợp với Hùng Lực.”
“Linh Đài rất có thể giúp người khác đạt được ước nguyện.” Lý Tinh Từ nói.
“Ta thích tiểu tử này, chỉ là đạo khí thôi mà, sau này đệ tử ưu tú trong Ẩn Linh Môn đều có đạo khí hết.” Từ Phàm ngang tàng nói.
Chờ đến khi toàn bộ đệ tử trong Ẩn Linh Môn thăng cấp đến Luyện Hư kỳ, ước chừng ít nhất là Nguyên Anh kỳ, nếu tìm được phương pháp tăng tốc thời gian, thì rất có khả năng là Hóa Thần kỳ, khi đó lúc luyện chế đạo khí sẽ không khó khăn như bây giờ nữa.