Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 214: Trận chiến 2
“Ngươi bị đánh bại á?” Từ Cương ngạc nhiên nói.
Hóa ra ngươi không phải là tên bại tướng dưới một mình ta.
Cơ Mộ Hoa gật đầu và nói: “Thua rất thảm.”
“Vậy một tay Tô Lạc thần thông thuộc tính mộc thì gần như bất khả chiến bại.”
“Nếu Trương đạo hữu gặp Tô Lạc mà ta nói, ngươi có thần thông phong tỏa không gian cực tốt thì sẽ không rơi vào thế bị động.”
“Còn nhất định phải tốc chiến tốc thắng. Một khi chiến trường bị loài hoa Thần Mộc lấp đầy, có lẽ trận chiến sẽ kết thúc.” Cơ Mộ Hoa rùng mình nói.
Trước đây khi quyết đấu với Tô Lạc, tưởng đâu đây sẽ là một trận chiến ngang tài ngang sức, nhưng trong mắt Tô Lạc, hắn chẳng khác gì một món ăn.
Dĩ nhiên thằng hề chính là hắn.
Sau khi nghe lời khuyên của Cơ Mộ Hoa, tức thì Từ Cương phải quan tâm đến tu sĩ tên Tô Lạc.
“Vậy yêu nghiệt Trúc Cơ Kỳ có gì nghịch thiên không?” Từ Cương nói xong thì nhìn thoáng qua bốn người vẫn đang ăn cơm.
Hắn chỉ thấy bốn người như chưa từng trải chuyện đời, bọn họ ăn đến miệng đầy dầu mỡ. Từ Linh Đài còn đang cầm ngón chân của giao long gặm rất vui vẻ.
“Trúc Cơ Kỳ….” Cơ Mộ Hoa có hơi trầm tư.
“Thiên Tô Nhi của thánh địa Hợp Hoan, Long Giác của Lôi Linh tông, Vương Lôi của Thiên Luyện tông….” Cơ Mộ Hoa nói một đống, sau đó hắn còn nói thêm: “Không cần quan tâm những người này.”
“...” Mọi người.
“Các ngươi phải chú ý đệ tử của Thiên Vũ tông. Bình thường thì những đệ tử như vậy khi bước vào thế giới đều có sức chiến đấu cực kỳ mạnh.”
“Các ngươi có nghe ta nói không đó, lúc gặp đệ tử Thiên Vũ tông thì phải cẩn thận một chút.” Từ Cương nhìn bốn người vẫn đang nấu ăn và nói.
“Đã biết” x4
Lúc này, lưu ảnh thạch của người tham gia thi đấu có thành tích tốt trong cuộc trận chiến đã xuất hiện, trong số đó có Từ Cương đứng thứ hai.
Trong nháy mắt, khuôn mặt thành thật trung hậu không có gì nổi bật của Từ Cương đã nóng bừng ở Thiên Luyện tiên thành, có tiếng là người với sức chiến đấu cực mạnh.
Từ Cương vừa nghe tin thì sắc mặt lập tức thay đổi.
Để lộ khuôn mặt có sẹo đao,
Khuôn mặt đầy sát khí.
Để cho mọi người đều biết người này không dễ dây vào.
“Cha, khuôn mặt này của ngươi không tốt lắm.” Từ Linh Đài nhìn gương mặt cha mình đổi mới thì có hơi không chấp nhận được.
“Làm sao, khuôn mặt này còn chưa đủ dữ tợn sao?” Từ Cương cau mày hỏi, sau đó trên mặt lại xuất hiện thêm một vết sẹo đao nữa.
“Không phải vậy đâu, sư phụ nói, người có tướng mạo càng hung ác thì càng dễ bị người khác dùng làm bia đỡ đạn.”
“Nếu như cha thật sự muốn đổi lại khuôn mặt, ta khuyên là nên đổi khuôn mặt của mình thành khuôn mặt kiểu như sư tổ ấy.”
“Tướng mạo bình thường, khuôn mặt đi trên đường cũng chẳng ai chú ý.” Từ Linh Đài đề nghị.
“Ngươi nói có vẻ là cách hay đấy.” Từ Cương sờ cằm nói, hình như sư phụ cũng từng nói như vậy.
Một lúc sau, một khuôn mặt xấu xí xuất hiện trước mặt Từ Linh Đài.
“Đúng là cái này rồi. Thật ra khuôn mặt trước đây của cha cũng khá tốt, nhưng mà…”
“Được rồi, không nói nữa, nhanh chuẩn bị cho trận chiến ngày mai đi.” Từ Cương xua tay nói.
Ngày hôm sau, trong trận đấu.
“Tại hạ là Tô Lạc của Thần Mộc thánh địa, thỉnh các hạ chỉ giáo.”
Từ Cương nhìn Tô Lạc giống như quý công tử ung dung tự tại đằng trước, hắn có chút sững sờ.
Hôm qua hắn còn đang nghĩ cách làm sao đánh bại ngươi, không ngờ hôm nay liền gặp mặt.
“Ẩn Linh Môn, Trương Hàn.” Từ Cương chắp tay nói.
Lúc này, vị trí của hai người là trong một vùng hoang mạc. Mặt trời trên bầu trời nóng như lửa đốt, không có gì ngoài những cồn cát dị thường trong bán kính trăm dặm.
“Mời.” Tô Lạc mặc một bộ bạch y, hắn khiêm tốn nói.
“Mời.” Ngay khi Từ Cương nói xong, phía sau hắn xuất hiện bóng dáng của Thiên Thủ Hư Tượng.