Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 189: Luyện Khí chi đạo của Sa Điêu
Sau khi thấy Sa Điêu lấy ra mười đôi Phong Dực đồng bộ với Thiên Lực Hành Châu, Từ Phàm hít một hơi.
“Sa phong chủ, rốt cuộc thì Thiên Lực Hành Châu này là cấp bảo khí, cũng chỉ vui đùa một chút ở gần bãi phụ cận biển Vô Tận, gặp phải Thú triều hơi lớn một chút cũng sẽ bật ra.”
“Tính nguy hiểm quá lớn, tính thực dụng lại hơi thấp một chút.”
“Thế nhưng đến lúc đó vô địch ở trên Thập Vạn Lý Cự Hồ.” Từ Phàm bình luận.
“Ta biết, thiên phú của ta không biết bao nhiêu năm nữa mới thăng cấp lên Đạo Luyện Khí Tông Sư.”
“Giống như thuyền Phù Thiên vậy, nhất thời không thể luyện chế ra ngay được, nên bây giờ chỉ có thể luyện chế ra cái đồ chơi này cho đỡ thèm.” Sa Điêu thở dài một cái nói.
Nhìn ánh mắt rất tịch mịch của Sa Điêu, Từ Phàm nghĩ tới cảnh tượng lúc hai người bọn họ vừa mới gặp mặt.
Khi đó Sa Điêu hăng hái biết bao, là người tương lai sẽ dẫn đầu toàn bộ Luyện Khí Nhất Đạo của Khuyết Thiên Môn, một người tin chắc rằng tương lai mình có thể trở thành Luyện Khí Tông Sư.
“Sa sư huynh, gần đây gặp chuyện gì sao.” Từ Phàm hỏi, có thể khiến cho một người đàn ông tịch mịch cũng chẳng có mấy chuyện, một là sự nghiệp, hai chính là phụ nữ.
“Hơn mười năm gần đây, ta phát hiện ta đã nghẽn ở Luyện Khí Nhất Đạo.”
“Cảm giác con đường Luyện Khí Tông Sư phía trước bị một tầng sương mù dày đặc không nhìn thấy được bao phủ.”
“Loại chuyện này ban đầu sư phụ ta cũng gặp qua, hắn nói với ta, nếu như Luyện Khí Sư cứ ở cái trạng thái này trong thời gian trăm năm, vậy thì con đường Luyện Khí Tông Sư tương lai của hắn, rất có thể là sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt.”
“Bây giờ cũng đã sắp hai mươi năm rồi.” Sa Điêu nói.
Lúc này, bàn tay Từ Phàm nặng nề vỗ lên bả vai của Sa Điêu.
“Sa phong chủ, ta nghĩ là ngươi đã lầm rồi.”
“Con đường Luyện Khí Tông Sư của ngươi không bị sương mù dày đặc ngăn trở, chẳng qua là ngươi bị lạc phương hướng thôi.”
Trong tay Từ Phàm xuất hiện một khối hợp kim linh thiết và một ngọc giản.
“Mặc dù ta không thể chỉ rõ con đường tương lai cho Sa phong chủ, nhưng có thể cho ngươi một gợi ý.”
Từ Phàm đưa hợp kim linh thiết và cách điều chế cho Sa Điêu.
“Nghĩ lại về vách ngoài thuyền Phù Thiên trước đây của chúng ta.” Sau khi nói xong Từ Phàm liền rời khỏi Luyện Khí Phong.
Sa Điêu nhìn khối hợp kim linh thiết trước mắt này, lại tra xét ngọc giản trong tay.
Trong nháy mắt, trong mắt hắn ánh lên thần thái vô tận, cả người đểu xảy ra biến hóa cực lớn.
“Con đường Luyện Khí Tông Sư ta không bị cắt đứt, chỉ là mất đi sự yên tâm.”
Từ Phàm đang bay ở giữa không trung quay đầu nhìn Luyện Khí Phong một chút.
“Không biết nói bừa một trận, có thể gợi ý cho Sa sư huynh hay không.” Từ Phàm nói.
Từ Phàm từ trước đến giờ hoàn toàn không có một khái niệm xác thực về cái việc bị tắc nghẽn.
Đây là cái đồ chơi gì, có thể ăn được không?