Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 144: Công đức của Nhân tộc
Vương Vũ Luân đột nhiên nhớ tới khoảng thời gian đáng sợ trước kia khi được Từ Phàm dặn dò trước khi đi.
Mỗi lần trước khi đi ra ngoài, hắn luôn nói lời tạm biệt với Từ Phàm, Từ Phàm đều sẽ cho hắn một vài dị bảo hoặc pháp bảo kì lạ.
Mới đầu thì không rõ ràng, nhưng thời gian trôi qua, nhưng mỗi khi ra ngoài gặp phải nguy hiểm, đồ Từ Phàm cho sẽ phát huy được tác dụng của nó, lúc đó Vương Vũ Luân mới biết đại ca tốt của mình biết bói toán.
“Từ đại ca, trên đường về chúng ta sẽ không xảy ra chuyện gì hết, đúng không?” Vương Vũ Luân lập tức trở nên bất an.
“Không sao, chỉ là tai ương tà khí huyết quang thôi, không ra khỏi Tiên Thành thì vẫn an toàn.” Từ Phàm ung dung nói, lúc nãy vừa nhìn thấy mặt của Vương Vũ Luân xém thì bị dọa.
Điềm đại hung, họa sát thân, một khi không cẩn thận sẽ chết bất đắc kì tử.
Lúc này, Mộ Dung Thiển Nhi bên cạnh Vương Vũ Luân cũng bắt đầu khẩn trương.
“Từ đại ca, chỉ cần không ra khỏi Tiên Thành là sẽ không sao đúng không.”
Vương Hướng Trì đang nhìn con rối thế thân của Từ Phàm, lộ ra vẻ mặt lo lắng.
“Cũng không hẳn, nhưng nếu có thể sống sót trở về là ổn rồi.”
“Dạo gần đây có phải ngươi hay xảy ra chuyện ngoài ý muốn hoặc bị thương, nếu không thì là tà vật quấn quanh người.” Từ Phàm hỏi.
“Đúng đúng đúng!” Vương Vũ Luân kích động nói.
“Thế thì về nhanh lên một chút, không được dừng lại trên đường, tốt nhất là không được ngủ nghỉ.” Vẻ mặt Từ Phàm nghiêm túc hơn một chút.
Có lẽ Vương Vũ Luân này đã bị trúng lời nguyền, hơn nữa còn không phải là nguyền rủa rõ ràng, có vẻ như đã dính dáng tới vận mệnh.
“Được rồi, bây giờ ta đưa Thiến Nhi với Tinh Từ về.”
Lúc này Từ Nguyệt Tiên đưa cho Vương Vũ Luân một túi linh thạch, đây là phí vận chuyển trên đường.
Cuộc trò chuyện kết thúc, Vương Vũ Luân hồi thần.
“Dạo gần đây Vương thúc của ngươi dính tới thứ không sạch sẽ, đoán là bị nguyền, sau khi quay về ta sẽ nghiên cứu một chút, mùi vị của vận mệnh, rất thú vị.” Từ Phàm cười nói.
“Ồ.” Lý Tinh Từ thản nhiên nói, giống như không liên quan đến mình.
.............
Tiên Thành Lâm Sâm, Sư Triển đã tới một hội nhà buôn trong tình trạng mệt mỏi.
“Chưởng quỹ, đây là tất cả số vảy của Địa Cương Thú mà các người cần mua, tổng cộng hai mươi bộ.” Sư Triển nhịn không được muốn ói ra máu nói.
“Tiền bối, ngươi vất vả rồi, tổng cộng năm mươi vạn linh thạch, ngài có thể lấy.”
Chưởng quỹ của hội nhà buôn kính cẩn đưa túi trữ vật có linh thạch trong tay cho Sư Triển, đầu năm nay chẳng còn mấy Kim Đang Kỳ nhận loại nhiệm vụ phí sức mà phí ít này nữa.
Sư Triển nhìn túi đựng đồ một lát, gật đầu, tỏ vẻ “không vấn đề”.
Trong một sân nhỏ ở Tiên Thành Lâm Sâm, Sư Triển vừa trị thương xong, nhìn túi linh thạch trong tay mà phát sầu.