Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 47: Ca ca của Sa Yế
Từ Phàm cứng ngắc chậm rãi quay đầu lại, người có thể giấu được cảm giác của mình chí ít cũng là tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Khắp thuyền đều là đại lão, muốn giấu diếm hành vi của mình với người khác, hoàn toàn không thể.
“Xin chào tiền bối.” Từ Phàm cung kính nói, nhìn đại lão chào hỏi trước.
Một lão hán cường tráng đang nhìn Từ Phàm từ trên xuống dưới.
“Không tệ, không tệ, linh lực dồi dào, linh hồn cứng cỏi, là một hạt giống luyện khí tốt.”
“Tiểu tử, ngươi là đệ tử đi theo thuyền nhỉ, người của phong nào.” Lão hán hỏi.
“Vãn bối còn chưa gia nhập phong nào, trước mắt xem như tán nhân.” Từ Phàm thành thật trả lời, trong Thiên Khuyết môn có không ít người như Từ Phàm, đa số đều là không ai cần, người còn lại thì nghĩ phong nào cũng đều có liên quan.
“Có hứng thú đến Luyện Khí phong không?” Hai mắt lão hán sáng lên, hạt giống tốt như vậy thì không thể buông tha.
Lúc này, Từ Phàm trịnh trọng khom lưng với lão hán.
“Vãn bối bây giờ là Luyện Đan sư nhất giai, chỉ là có nghiên cứu phù văn.”
Sau khi nghe lời nói của Từ Phàm, lão hán lập tức cảm thấy rất nhàm chán.
“Luyện đan cái gì, luyện khí mới là lãng mạn của nam nhân.”
Lão hán nói xong thì đi về phía xa, dường như mất đi hứng thú với Từ Phàm.
Nhìn bóng lưng của lão hán ít nhất là Nguyên Anh kỳ này, Từ Phàm thở phào một hơi, nếu thật sự gia nhập Luyện Khí phong, sau này nhất định sẽ không tự do như bây giờ, ít nhất luyện đan phải lén lút, nói không chừng vài chục năm không đột phá đến Trúc Cơ còn bị chế giễu.
Từ Phàm không để ý nhiều như vậy, mà vẫn tiếp tục đeo Pháp khí kính mắt đặc biệt luyện chế để quan sát phù văn trong vách tường Phù Thiên chu.
Trong ba ngày, trong tình huống Từ Phàm nổi hứng thú, tất cả nơi có thể đi, Từ Phàm đều đi một lần.