Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 33: Hồi mô
Một canh giờ sau, Từ Phàm lấy được hai tấm lệnh bài thân phận từ trong tay của chấp sự, liền dẫn hai bạn nhỏ vẫn còn đang kinh ngạc bước vào bên trong Thiên Khuyết môn.
Bước vào bên trong Thiên Khuyết môn, Từ Phàm biến ra Linh Phong chu, dẫn huynh muội hai đứa bay đến đỉnh đồi nhỏ của mình.
“Oa, đây chính là chỗ ở của tiên nhân sao.” Bé gái nhìn tiên thành bên trong dãy núi phía dưới Linh Phong chu và nói.
“Đây chỉ là khu vực ngoài cùng nhất của Thiên Khuyết môn, các thành trì bên dưới đều dựa vào tán tu chúng ta để mà xây dựng nên.”
“Sau khi hành tẩu một trăm cây về phía Tây mới là khu vực ngoại môn, cũng là nơi mà các ngươi sẽ sinh sống sau này.” Từ Phàm nhìn hai huynh muội rồi dịu dàng nói, nhìn thấy bản thân có thêm hai đồ đệ, Từ Phàm có một cảm giác rất mới lạ.
“Sư phụ, trở thành tiên nhân có khó lắm không?” Bé trai lo lắng hỏi, lỡ như bản thân không trở thành tiên nhân được thì phải làm sao, lỡ như sư phụ không cần mình nữa thì phải làm sao.
“Sẽ không đâu, các ngươi đều có thể trở thành tu sĩ, chỉ cần dụng tâm là được.” Từ Phàm nhìn cả mặt lo lắng của tiểu tử rồi cười nói.
Hắn rất hài lòng với tiểu tử mà có tính trách nhiệm của đại ca ca, trọng tình trọng nghĩa, cộng thêm tính cách ngây ngô thật đúng là khiến người khác thích.
“Vậy ta với muội muội ta được ăn thịt mỗi ngày không.” Bé trai cuối cùng đã hỏi đến vấn đề mà bản thân quan tâm nhất, Bé gái cũng ở bên cạnh, đôi mắt lấp lánh nhìn Từ Phàm.
“Bữa nào các ngươi cũng được ăn hết.”
Lúc này, Linh Phong chu đã chính thức đi vào ngoại môn.
Thân sau của Từ Phàm hư ảo trong không trung, một con hạc giấy do linh lực phù văn tạo thành bay ra từ lòng bàn tay của hắn, mang theo tin tức bay đến tổng bộ thương hội Bàng Phúc.
Nội dung của tin tức là để nhờ hắn bảo người thế tục chăm sóc vị lão nhân trong tiên thành, tìm một nơi thích hợp để hai vị lão nhân an độ cuối đời.
“Ơ, trước cửa nhà ta vẫn còn người.”
Từ Phàm nói rồi khởi động Ưng Nhãn thuật nhìn về phía hai người đó.