Sư Phụ Ta Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá (Dịch Full)
Chương 32: Thu đồ đệ
Tranh thủ thời gian hai huynh muội bước vào thử thách ảo cảnh, Từ Phàm bắt đầu cảm nhận cơ thể của mình.
“Mặc dù cuối cùng đã nuốt chửng Tử Hồn Trùng, nhưng sức mạnh linh hồn vẫn bị hao tổn quá nửa.”
“Gánh nặng của linh lực và tinh lực cũng tăng lên, ít nhất trong vòng nửa năm là không khôi phục được.”
Từ Phàm ngược lại không quá để ý đến thương tích của mình, cũng không phải là vĩnh viễn, chỉ cần có thể hồi phục là được.
“Đặt một mục tiêu nhỏ trước, trong vòng mười năm không bước ra khỏi tông môn.”
“Còn nữa, tránh xa nhân vật chính.”
Từ Phàm phất tay biến ra một bộ trà, lấy ra một hũ trà tiên có công dụng bình tâm tinh thần.
Bình trà được đổ đầy nước tiên, dưới đáy bình xuất hiện một ánh lửa nhỏ.
“Sau khi trở về, ta nhất định phải luyện chế thêm một số con rối chiến thú, nếu không bắt buộc phải xuất môn thì thật quá không an toàn.”
Vừa nhâm nhi trà, hắn vừa suy ngẫm chuyện của sau này.
Lúc này, một ông lão trong tay cầm nửa túi gạo, sắc mặt ưu sầu bước vào nhà của bé trai.
Vừa bước vào cửa thì nhìn thấy Từ Phàm đang nhâm nhi trà, bị dọa đến mức vội vàng quỳ xuống.
Một luồng sức mạnh dịu dàng nhẹ nhàng tóm chặt lấy ông lão.
“Lão nhân gia không cần quỳ xuống, ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, ta phải cảm ơn ngươi mới đúng.” Từ Phàm ôn hòa nói, hắn đã hiểu hết tiền căn hậu quả của sự việc.
“Có thể cứu được tiên nhân là phúc phận của ta.” Ông lão vội vàng nói, trong lòng ắt đã bắt đầu vui vẻ trở lại.
Thái độ của tiên nhân đã quyết định rằng lão cược đúng rồi.
“Ngươi đã cứu ta, ta phải báo đáp ngươi, đây là nhân quả.”
“Ngươi muốn điều gì.” Từ Phàm chậm rãi nói, đối với người thế tục, hắn không hề có cảm giác cao cao tại thượng, đều là con tốt của chúng sinh mà thôi, cho dù là người tu tiên cũng không thể tồn tại vĩnh viễn.
“Ta không con không cái, chỉ muốn ở bên người vợ già của ta, vô bệnh vô tai, bình an sống phần đời còn lại.”