Dịch: Vì anh vô tình
***
Tửu Y Y hơi nghi ngờ không hiểu, trong mắt của nàng Chưởng môn Quý Vô Ưu, và vị tiểu đệ tử này...
Giống như là bạn vong niên?
Tửu Y Y đột nhiên nghĩ đến một thân phận khác của Lý Trường Thọ!
Vị tiểu đệ tử này. Là kỳ tài luyện đan sư; luyện chế ra cái loại đan dược, rất được các trưởng lão hoan nghênh, thậm chí còn khó khăn lắm mới lấy được.
Chắc không phải, Chưởng môn...
Mặc dù Chưởng môn không có đạo lữ, nhưng nhìn đúng là có chút suy yếu.
Chỉ một thoáng, Tửu Y Y đã nghĩ đến rất nhiều chuyện.
Lại nghe Lý Trường Thọ nhẹ giọng hỏi: "Sư tổ tìm đệ tử đến đây... Vì việc gì vậy?"
Giang Lâm Nhi nhẹ nhàng thở dài, nhỏ giọng nói:
"Nửa canh giờ trước, ta được một tin tức do người bạn tốt truyền tin bằng ngọc phù tới, nói tung tích sư bá ngươi ở kiếp này, đột nhiên không có thấy nữa. Ngay cả Địa phủ cũng đều tra không được nàng ở nơi nào, không biết sống hay chết!
Trường Thọ, giờ, phải làm sao mới ổn đây?
Thọ nguyên của nàng ở kiếp này vốn không còn nhiều, ta đều an bài chu đáo cho nàng sau này sẽ chuyển thế, tu hành, rồi thành tiên ra sao, nhưng tự nhiên lại sinh ra sự cố thế này!
Thật đúng là trời xanh không có mắt, lão đại nhà ta tại sao phải chịu nhiều đau khổ như thế!"
Vong Tình thượng nhân ở bên đưa tay, không ngừng vỗ nhè nhẹ cánh tay Giang Lâm Nhi, ấm giọng trấn an:
"Đây chỉ là tin tức do bên Địa phủ vừa truyền đến, sự việc vẫn chưa có nghiêm trọng đến trình độ như vậy, Lâm Nhi ngươi đừng quá lo lắng, còn có hội thay đổi."
Lý Trường Thọ nghe vậy nhíu chặt mày, cũng không có nhiều lời, hơi cúi đầu, cẩn thận suy nghĩ.
Thật ra hắn không nghĩ được khả năng nào khác, linh thụ vốn là sinh linh nhỏ yếu, bị bắt giết, chộp tới luyện đan, thật ra chẳng phải chuyện hiếm lạ gì.
Chỉ có điều, loại sự tình này phát sinh ở người có quan hệ thân cận với bọn hắn thân, nên có chút khó tiếp nhận được.
"Khụ, khụ khục..."
Quý Vô Ưu không chịu được ho khan hai tiếng;
Ngày hôm nay, vị Chưởng môn này đã đỡ ho khan rất nhiều, tối thiểu sẽ không trực tiếp thổ huyết nữa;