Dịch: Vì anh vô tình
***
Nàng, sao lại bị bại lộ? . Truyện Sủng
Người truyền âm vừa rồi, đúng là 'Khẩu âm' quen thuộc của Hải thần;
Chỉ câu nói bình đạm 'Văn', đã làm trong lòng Văn Tịnh đạo nhân thấy run rẩy.
Nàng không rõ, Hải thần nói 'Văn' hay là 'Muỗi', cái trước và sau đại biểu cảm xúc khác biệt rõ ràng...
*văn: quên nói văn nghĩa là muỗi ~~
Bên trong khe đá dưới đáy biển, Văn Tịnh đạo nhân lập tức ẩn nấp thân hình, tâm tình liền trấn định lại.
Từ viễn cổ đến nay, sóng to gió lớn nàng đã thấy nhiều, năm đó đại chiến ở Huyết Hải nàng cũng... Đứng xa ở bên để quan sát!
Vừa rồi là do không có bất kì dấu hiệu nào đã bị nhìn thấu thân phận, sau đó chột dạ, lại biết nhước điểm sinh tử của mình bị Hải thần Nam Hải của Nhân giáo nắm giữ, nên mới bối rối một chút...
Văn Tịnh đạo nhân cấp tốc phản ứng lại, cảm thấy tên Hải thần chứa đầy một bụng nước bẩn này, có thể đang lừa nàng.
Tiếp đó lại nghe...
"Lần sau ngươi lại làm như vậy, ta sẽ tự mình báo cáo tới Đâu Suất cung, mời Đại pháp sư khiển trách ngươi."
Khi câu dẫn âm thứ hai lọt vào trong lòng nam tử khôi lỗi kia, Văn Tịnh đạo nhân không chịu được lộ ra nụ cười khổ.
Nàng thật bại lộ, đúng là hoàn toàn bại lộ!
Rốt cuộc chính mình để lộ ra sơ hở ở chỗ nào?
Khôi lỗi nam tử thở ra một hơi, quay người chắp tay đối với bốn phía, lộ ra nụ cười xấu hổ.
Văn Tịnh đạo nhân vừa muốn mượn cỗ khôi lỗi này giải thích vài câu, nhưng không đợi nàng mở miệng, hóa thân của Hải thần kia không biết trốn ở nơi nào, lần thứ ba dẫn âm...
"Chớ có tùy ý nói chuyện, để cỗ khôi lỗi này thối lui khỏi Nam Hải, ngươi đến An Thủy thành gặp ta."
Văn Tịnh đạo nhân nghe xong lời dẫn âm, chỉ còn biết cười khổ.
Giờ phút này chính mình không chỉ bại lộ, hơn nữa lại tiếp tục, bị đối phương an bài rõ ràng...
Đấu không lại, căn bản đấu không lại.
Lần này, nàng giày vò như vậy để làm gì?
Bản thân biết rõ chính mình tại trên âm mưu quỷ kế, hoàn toàn không phải đối thủ của Hải thần, càng không có khả năng trực tiếp ra tay đối với Hải thần, nhưng trong tâm lại có chút không cam lòng...