"Chắc không phải bế quan nghiên cứu bảo lục kia chứ? Không phải phàm nhân vừa nhìn vào đều hiểu sao?'
Trong lòng của Lý Trường Thọ nghĩ đến khả năng này, không chịu được một tay nâng trán, trong lòng cảm giác vô lực.
"Hải thần đạo hữu, chúng ta cũng nên rời đi nhỉ?"
Nguyệt lão dẫn âm hỏi một câu.
Lý Trường Thọ chấn chỉnh tinh thần, liếc nhìn xung quanh, người dự yến hội đã về gần nửa.
"Ừm, cần phải trở về."
Lý Trường Thọ dẫn âm dặn dò Nguyệt lão vài câu, chỉ dẫn Nguyệt lão sau đó nên nói thế nào với người tiễn khách của Long;
Mỗi câu mỗi chữ của Nguyệt lão ở đây, ba ch n g ọ c s ách đều đại biểu cho thái độ của Thiên đình, những chi tiết này nhất định phải chú ý.
Cũng như trước đây Lý Trường Thọ và Nguyệt lão, xưng hô Long vương đều là Long vương gia mà không phải Long vương bệ hạ, đây chính là chi tiết mà trước đây Lý Trường Thọ đã căn dặn.
Lập tức, một nhóm Thiên đình và Lý Trường Thọ tức vị Nam Hải Hải thần này, cùng nhau đứng dậy.
Hải nữ đứng cạnh bên lập tức dẫn âm ra phía, hai lão già đầu rồng và một vị Quy tiên nhân tóc trắng xóa, mỉm cười chạy đến.
Nguyệt lão cười nói:
"Mới chớp mắt, mà đã rời Nhân Duyên điện hơn tháng, sự vụ sợ là đã xếp đống như núi, nên giờ xin cáo từ để trở về.
Một lần nữa chúc mừng Ngao Ất có được hiền thê đẹp người đẹp nết."
"Đa tạ Nguyệt lão, đa tạ Nguyệt lão, " vị Quy thừa tướng của Đông Hải Long vương liên tục chắp tay, cười nói: "Long vương bệ hạ còn có tân khách cần chiêu đãi, tiểu tiên sẽ đưa các vị ra khỏi thủy tinh cung."
"Thiện, " Nguyệt lão mỉm cười gật đầu, mấy vị thiên tướng phía sau thì từng người chắp tay hành lễ, hai vị lão già đầu rồng và Quy tiên nhân cũng hoàn lễ từng người.
Một đoàn người rời chủ điện, đi qua hành lang trân châu, lại đi ngang qua tiền viện bày đầy các loại trân bảo, rồi theo hướng cửa lớn Thủy Tinh cung mà đi.