Lý Trường Thọ không ngừng suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra...luôn có cảm giác như đang mộng, không chân thực chút nào...
Hắn còn chưa dùng sức xô, sao đối phương đã ngã luôn rồi?
Không những đối phương tự ngã, còn kéo theo một vị đại lão khác nhảy vào trong hố...
Vị Triệu đại gia này không lẽ lại là loại người ngu ngơ...dĩ nhiên không phải, Lý Trường đã sớm lĩnh giáo, cũng hiểu một chút về con người của y.
Nếu như nhân quả trên người của Triệu đại gia không quá nặng, hắn nhất định sẽ cùng y kết giao.
Nhưng còn vị Hoàng Long chân nhân...
'Rốt cuộc là thật trung hậu, hay là cực gian hiểm?'
Lòng người khó dò, cũng không dám kết luận bừa.
Lý Trường Thọ ngồi tại mật thất dưới mặt đất đan phòng, vuốt vuốt mi tâm, trải ra hai tấm giấy rộng, bắt đầu vẽ lên tờ giấy thứ nhất mấy ký hiệu đặc thù —— Đùi gà, chén dạ quang, giỏ trúc, ná cao su, hoa lan.
Sau đó đặt tờ giấy này lên trước, rồi tiếp tục vẽ lên tờ giấy thứ hai một đống 'đồ vật' khác.
Một tiểu thụ, đại biểu cho Đại pháp sư nhà mình đặt ở chính giữa.
Bên dưới tiểu thụ có một người âm đang ngồi, đại biểu cho chính bản thân mình, ý muốn dưới bóng cây mà ngồi mát ăn bát vàng...
Bên trái tiểu thụ, hắn vẽ một con cua, hình này đại diện cho người 'hoành hành không sợ ai' -- Triệu đại gia.
Đằng sau con cua có ba cây tảo biển, đại diện cho Tam Tiêu tiên tử. Trong ba cây tảo biển đó có một cây được xuất bút hơi quá đà, miêu tả rõ nhiều, vô cùng sinh động, còn hai cây khác thì vô cùng sơ sài.
Lý Trường Thọ tiếp tục vẽ một tiểu đỉnh thiếu chân, đại biểu cho Tần Hoàn; trên đỉnh vẽ chín dấu chấm, biểu thị cho Thập Thiên Quân của Kim Ngao đảo.
Sang bên phải của tiểu thụ, hắn vẽ một cái chữ 'a', đây chính là Vân Trung Tử tiền bối, sau đó vẽ thêm một khuôn mặt tươi cười, đại biểu cho Hoàng Long chân nhân...
Cho đến hiện tại, những đệ tử Thánh Nhân của tam giáo mà mình đã tiếp xúc qua, đại khái đều được vẽ ra.
Trên trang giấy vẫn còn phần lớn vị trí trống không chưa vẽ gì vào.
Ví như Chưởng môn Vô Ưu đạo nhân của Độ Tiên Môn, là một nhân vật 'pháo hôi vô danh' trong phong thần đại kiếp, cho nên cũng không vẽ vào đây làm gì...
Lý Trường Thọ tiếp túc bổ xung thêm một cây linh chi, đại biểu cho Hạm Chỉ;
Bên dưới tiểu thụ vẽ thêm một cây phất trần, chính là khai sơn tổ sư của Độ Tiên Môn, Độ Ách chân nhân.
Mặc dù chưa trực tiếp tiếp xúc, nhưng hắn và vị này hẳn là có nhân quản liên quan không nhỏ.
Vẽ xong, Lý Trường Thọ ngồi lẳng lặng một thời thần để tâm thần trấn tĩnh, rồi mới tiếp tục suy nghĩ.
Phong Thần đại kiếp, nội chiến tam giáo.
Phương tây mưu tính, ngư ông đắc lợi mà đại hưng.
Đến lúc đó, không chỉ riêng Nam Thiệm Bộ Châu có sinh linh đồ thán, mà cả những tiên tông của tam giáo tại Trung Thần Châu, Đông Thắng Thần Châu đều lầm vào nguy nan.
Có thể thấy, một tiểu kiếp nạn như việc Long tộc nhập Thiên, cũng gây ra cái chết cho lượng lớn Hải tộc, Long tộc...
Mà tiểu kiếp nạn đó đem so sánh với Phong Thần đại kiếp, quả thực không đáng nhắc tới.
Hải tộc bất quá chỉ là diễn viên phụ trong Hồng Hoang. Nhân vật chính là Nhân tộc, là Đạo môn tam giáo...không thể đếm được hiện tồn tại bao nhiêu Nhân tộc luyện khí sĩ...
Lý Trường Thọ càng hiểu rõ chuyện này, càng thấy có liên quan đến Thiên Đình càng lớn, lúc này hắn đã có thể cảm giác được kiếp nạn đang ấp ủ dần dần, sắp sửa càn quét khắp ngũ bộ châu cũng như ba ngàn thế giới...
Theo suy đoán của hắn, khi Phong Thần đại kiếp diễn ra, phàm nhân tử tương sẽ không quá nhiều, chỉ tương đương với mỗi lần tục thế thay đổi vương quyền mà thôi.
Nhưng số lượng luyện khí sĩ tử tương sẽ vô cùng kinh người, thậm chí có thể tương đương với đại kiếp Vu Yêu ngày xưa.
Không thì sao xứng với đại kiếp?
Không có cách nào khác, phong tục của Hồng Hoang là như vậy rồi.
Mỗi khi Thiên đạo lão gia cảm thấy tồn tại nhóm sinh linh nào đó có thực lực quá mạnh, thiên địa sắp mất cân đối, Thiên đạo lão gia liền tạo ra đại kiếp để điều chỉnh...
"Hiện tại suy nghĩ những việc này cũng vô dụng, đại kiếp còn xa chưa tới."