Dịch: Vì anh vô tình
"Đạo hữu chính là hóa thân của Hải thần?"
Bên trong tòa miếu lớn của Hải Thần trong Linh Nam thành, chúng khách hành hương vây xem nơi.
Lão thần tiên giấy dầu đạo nhân mới của Lý Trường Thọ từ hậu viện đi ra, liền bị lão đạo mặc áo bào màu vàng cưỡi mây đến, ngăn lại trước cửa.
Thần sắc lão đạo có vẻ gấp gáp, thấy Lý Trường Thọ liền vội vàng hỏi han.
Lý Trường Thọ cũng thấy qua không ít tiền bối cao nhân, nhưng... gấp gáp, khụ, và vô cùng lo lắng như vậy, gặp cũng không nhiều.
Lý Trường Thọ cười nói: "Đạo hữu tên là gì?"
"Hoàng Long của Ngọc Hư cung, đạo hữu chính là Hải thần?"
Hoàng Long?
Đạo tâm của Lý Trường Thọ khẽ chấn động, mượn giấy đạo nhân nhìn chăm chú lão già gầy gò trước mặt này, tâm cảnh cấp tốc khôi phục, trong lòng lòng đã có tính toán.
"Thì ra là Hoàng Long tiền bối, thất kính thất kính! Tiền bối, nơi đây có nhiều phàm nhân, mời tiền bối vào trong miếu nói chuyện."
"Ai, nhanh, nhanh!"
Hoàng Long chân nhân dùng tay làm dấu mời, vội vàng đi theo Lý Trường Thọ vào hậu đường.
Mà hai vị Hùng trại thần sứ coi miếu nơi đây, mang theo người làm việc vặt bên trong miếu và các vị khách hành hương ngăn ở trước đại điện ra ngoài,không cho mọi người tới gần nơi đây...
Trong hậu đường, Lý Trường Thọ đánh giá vị Hoàng Long chân nhân này, trong lòng có chút cảm khái.
Vị này chính là người bị trói đến chuyên nghiệp trong Phong Thần, cũng là vị Long tộc đệ tử duy nhất của Thánh Nhân, “Hoàng Long Bổn” không kém bất kì vị cao thủ nào dưới trướng của Thánh Nhân, người mở ra và kế thừa Tổ Long huyết mạch?
Trước đây Lý Trường Thọ còn suy nghĩ, phải chăng nên đi tìm Hoàng Long chân nhân ra tay, thời khắc mấu chốt vì Long tộc chống lưng, như vậy có thể làm dịu không ít đi áp lực của Long tộc...
Ai ngờ, không đợi hắn chủ động đi tìm, Hoàng Long đã tự mình đưa tới cửa.
Lý Trường Thọ cũng không dài dòng, đi thẳng vào vấn đề:
"Tiền bối vì sao lại bối rối như vậy, đã xảy ra chuyện gì?"
Tùy theo, hắn lại bổ sung: "Vãn bối chính là Nam Hải Hải thần, ở chỗ này làm để thu hương hỏa, khiến tiền bối chê cười."
Hoàng Long chân nhân thấp giọng nói: "Hương hỏa công đức là thứ tốt, việc gì phải chê cười?
Đạo hữu, thực không dám giấu, ta, ta là... Ân, là Triệu Công Minh sư đệ bảo ta tới!"
Lý Trường Thọ không chịu được khóe miệng co giật mấy lần, cười khổ nói: "Hẳn là Công Minh tiền bối, lại tại trước mặt người khác... Nằm xuống?"
Hoàng Long chân nhân hai mắt sáng lên, vội nói: "Đạo hữu đoán việc như thần! Không ngờ có thể suy tính đến trình độ như vậy!
Không sai, y vừa nằm xuống!"
"Chẳng lẽ, còn thổ huyết rồi?"
"Ai, đúng..."
"Ta!"
Lý Trường Thọ không chịu được một tay nâng trán, vừa định oán thầm Triệu đại gia có phải hay không ăn vạ ăn tới nghiện, một ngày không động toàn thân lại khó chịu, Hoàng Long chân nhân đã nhanh giải thích rõ:
"Triệu Công Minh sư đệ là vì giúp ta giải vây, bất đắc dĩ đả thương hai tên Tây Phương giáo, sau đó, liền nằm xuống..."
"Ồ?" Lý Trường Thọ vội hỏi, "Ý của tiền bối là, Triệu tiền bối dùng loại phương thức này, vì hành hiệp trượng nghĩa, giúp người làm niềm vui?"
"Đúng là vậy!"
Hoàng Long chân nhân một mặt nghiêm túc, "Lúc này bần đạo vừa vặn trở lại.
Hai người Tây Phương giáo kia, rõ ràng là muốn dùng quỷ kế để lừa bảo vật của ta!
Bần đạo vốn là không có mấy món bảo vật, bọn họ dụng tâm sao mà ác độc!
Đạo hữu, Công Minh sư đệ căn dặn, bần đạo tới cầu một cái diệu kế, còn thỉnh đạo hữu nhanh chóng chỉ thị, ta cùng Công Minh sư đệ sẽ vô cùng cảm kích."
Như thế nào cảm giác, vị chân nhân này có một tí xíu... Thành thật?
Ảo giác, hẳn là ảo giác.
Chuyện này chỉ có thể nói vị Hoàng Long chân nhân này thâm tàng bất lộ, Hồng Hoang từ đâu tới lại có người thành thật?