Dịch: Ăn Mày Dĩ Vãng
"Mộc Công, tấu chương này cần phải an toàn đưa đến tay bệ hạ, tuyệt không thể để thất lại, càng không thể để người nào khác biết được."
Một ngày trước sự kiện triển lãm tranh ở Tiểu Quỳnh phong, bên trong Hải thần miếu...
Lý Trường Thọ đứng trước Thiên Đình chuyển phát nhanh lão đại, luôn miệng dặn dò cẩn thận.
Trong tấu chương này liên quan đến việc bố trí tính toán Tây Phương giáo, can hệ trong đại, hắn tuyệt đối không thể để xuất hiện lỗ hổng.
Lý Trường Thọ suy đi nghĩ lại mới dám quyết định nói cho Ngọc Đế rõ ràng mọi chuyện, bên trong tấu chương cũng ám hiệu cho Ngọc Đế biết bản thân đã sắp xếp ám kỳ tại Tây Phương giáo. Về sau, ám kỳ này cũng sẽ vì Ngọc Đế mà ra sức...
Đây là lần đầu tiên Đông Mộc Công thấy thần sắc của Hải Thần nghiêm túc như thế, tự nhiên không dám khinh thường, trịnh trọng đáp ứng, lặp đi lặp lại nhiều vòng phong cấm quyển trục tấu chương.
Chính sự đã được giao phó xong, Lý Trường Thọ mỉm cười, ho nhẹ một tiếng, bắt đầu...không nghiêm chỉnh...
"Mộc Công...còn có một việc nhỏ, phiền Mộc Công giúp ta điều tra một chút."
Hai mắt Đông Mộc Công tỏa sáng, lập tức tiến lên nửa bước, kém chút hãm không kịp mà lão vào hóa thân của Hải thần...
Hải thần đã có lời!
Nếu như là có thỉnh cầu với Thiên Đình, việc này liền dễ dàng, trước khi đi Ngọc Đế đã bàn giao cho lão, có thể cấp liền cấp!
Nếu như là việc tư, Đông Mộc Công càng hào hứng hơn, trước giờ lão nợ Hải Thần không biết bao nhiêu ân tình, tự thân cũng có nhiều hảo cảm với nhau!
"Hải Thần mau nói đi!
Đối với ta làm gì có chuyện phiền hay không phiền? Việc của Hải thần, chính là việc của ta!"
Như thế nào mà kích động như vậy...
Lý Trường Thọ ổn định tinh thần, vừa cười vừa nói: "Kỳ thật, gần đây ta đang suy nghĩ tìm cách điều chế hai loại đan dược, ta tra điển tịch của Nhân giáo lại không có ghi chép nào về hai loại đan dược này.
Mộc Công liệu đã từng nghe qua một loại linh dược nào đó, có thể có hiệu quả tương tự như gốc Tương Tư thụ của Nguyệt Lõa không?
Ngoài ra, có loại nào có công hiệu tái tạo tiên thân mà không phải chân quý linh căn linh dược không?"
Nói xong, Lý Trường Thọ tự thở dài...
Mục đích của hắn chỉ là muốn tìm kiếm linh dược "Tái tạo tiên thân", nhưng để có lý do phù hợp, cho nên cố ý nói ra "Tương Tư thụ" để người nghe dễ dàng hiểu nhầm rằng hắn có hứng thú với bảo vật.
Trong tay hắn bây giờ đã có Hùng Tâm đan và Tâm Hỏa Thiêu, hai loại đan dược có hiệu quả không sai biệt lắm với Tương Tư thụ, cũng tạm thời đủ dùng rồi.
Đông Mộc Công sau khi nghe Hải Thần nói, tay sờ râu trầm ngâm, rất nhanh trả lời:
"Bần đạo từng nghe nói có mấy bảo vật có thể tái tạo tiên thân, ví như Bát Bảo tâm liên trong Dao trì.
Nhưng đóa hoa sen đó là vật mà Vương Mẫu nương nương yêu thích, lại còn có công hiệu khởi tử hồi sinh, nếu chỉ dùng để tái tạo tiên thân...có chút lãng phí của trời."
Lý Trường Thọ cười nói: "Mộc Công, ta muốn nghiên cứu chế tạo đan dược với số lượng cũng không phải chỉ một hai viên, nên cũng không dám dùng trọng bảo như vậy."
"Để bần đạo chuyển tấu chương xong sẽ đi các nơi điều tra thêm một chút xem sao."
Đông Mộc Công định nói tiếp lại thôi, chỉ thâm ý tươi cười với Lý Trường Thọ một cái, sau đó vái chào rồi vội vã cáo từ.
Hẳn là lão đã hiểu lầm cái gì đó rồi...mặc dù sự hiểu lầm này cũng là do Lý Trường Thọ cố ý gài...
Đông Mộc Công rời khỏi Hải Thần miếu lập tức tiềm ẩn tung tích đi tìm một góc tối không bóng người. Lúc này lão mới dùng tiên thức điều tra kỹ lưỡng các nơi trong phạm vi mấy ngàn dặm, thấy không có thân ảnh khả nghi nào mới phá không bay lên, dùng tốc độ nhanh nhất phóng về Nam Thiên Môn!
Nam Thiệm Bộ Châu là nơi ngư long hỗn tạp, nổi tiếng gian hiểm của Hồng Hoang, Đông Mộc Công đã từng trải nghiệm qua rồi...
Nói không chừng chỉ cần chạy hơi chậm một chút lại gặp hai tên cao thủ đột nhiên xuất hiện, vừa nói mấy câu liền ngã ra trước mặt mình!
Tuyệt đối không thể dẫm vào vết xe đổ trước được!