Dịch: Thiên Hạ Đệ Nhị
Lúc Tửu Cửu rời đi, bộ dáng như là đang chạy trốn...
Mấy tầng trận pháp trước nhà cỏ của Linh Nga được mở ra hoàn toàn, Hùng Linh Lỵ ngồi ở kia sắm vai thần giữ cửa, tay cầm một con thỏ rừng nướng, say sưa nhấm nháp ngon lành.
Đệ tử Tiểu Quỳnh phong tổng cộng có bốn người, giờ phút này đang ngồi vây quanh một cái bàn, trên bàn bát đũa bừa bộn, tiểu sư tổ đã say khướt, nằm sấp trên bàn.
Giả · lão giả, giống như Tề Nguyên lão đạo vậy, mang một khuôn mặt già nua, có chút mờ mịt, có chút luống cuống, lại chỉ mỉm cười nhìn sư phụ của mình, vô điều kiện ủng hộ mỗi một quyết định của sư phụ.
Mà chân · lão giả, giờ phút này đã cùng tiểu sư tổ sắp xếp xong xuôi phương án ứng phó nhu cầu cấp thiết trước mắt, cũng bắt đầu dẫn dắt lời nói của sư tổ, hi vọng hiểu rõ được chuyện gì đã xảy ra giữa Giang Lâm Nhi cùng Vong Tình thượng nhân...
Lý Trường Thọ nhất định phải hỏi rõ ràng tiền căn, mới có thể cho Linh Nga lấy Tiền Thế Lệ ra.
Vạn nhất tất cả chỉ là do bọn hắn hiểu lầm, Vong Tình thượng nhân cùng sư tổ nhà mình thật ra là huynh đệ ruột thất lạc nhiều năm... Khụ, là huynh muội ruột!
Vậy thật sự đã xảy ra chuyện gì.
Lời nói khách sáo, cũng chú trọng quá trình.
Lý Trường Thọ lấy danh nghĩa mở tiệc mời khách, cùng Linh Nga làm một bàn đồ ăn.
Trong bữa tiệc, hắn truyền âm cho sư phụ dặn dò vài câu, Tề Nguyên lão đạo bắt đầu liên tục rót rượu cho Giang Lâm Nhi...
Nếu muốn đả động cảm xúc, rượu vào há có thể không hát?
Thủ tịch Lam Linh Nga chỉ huy dàn nhạc người giấy Tiểu Quỳnh phong, sớm đã bất động thanh sắc ngồi ở một góc.
Nàng ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, váy xòe ra xung quanh bồ đoàn, dưới sự nổi bật của đai lưng, nàng bày ra tư thái linh lung tinh tế không thể nghi ngờ, làn tóc xanh rủ xuống trước người, khuôn mặt xinh đẹp chứa đầy cảm xúc.
Ban đầu là tấu Thất huyền cầm, dùng để thư giãn tinh thần, đằng sau còn có tiêu ngọc, đàn nhị hồ, dùng để thăng hoa cảm tình.
Nếu cảm xúc lên cao, Linh Nga còn có thể đánh trống và thổi kèn xô-na, mấy nhạc cụ mà nàng vừa học không lâu...
Bối cảnh âm nhạc vào vị trí, ba bình rượu ngon vào miệng;
Cảm xúc cứ dần dần đi lên.
Lý Trường Thọ chú ý chọn điểm để vào, đầu tiên là hỏi Giang Lâm Nhi khoảng thời gian này ở bên ngoài trôi qua như thế nào. Hắn lấy thân phận đệ tử thỉnh giáo, để quý trọng một đoạn cảm tình thì nên làm như thế nào.
Linh Nga nghe một hồi sắc mặt phức tạp.
Sư huynh thật sự không hiểu sao?
Ngươi rõ ràng mới là người trong nghề!
Nếu không phải sư tổ trở về, Linh Nga thật không biết, nên đối diện với sư huynh như thế nào...
Sự việc ở thành đông, thật sự làm nàng tâm hoảng ý loạn, hiểu ra nhiều điều nhưng lại phiền muộn vì bản thân mình vô dụng, lúc ấy trong lòng chỉ có một cảm giác là vô cùng bối rối.
Cũng bởi vậy, Linh Nga càng thêm lo lắng, vạn nhất sư huynh ngày nào đó thú tính đại phát thì có bao nhiêu nữ tử có thể chống đỡ được mị lực của sư huynh.
Cũng còn tốt, tính tình sư huynh không phải như vậy, cảm thấy đạo lữ là phiền toái...
Đại khái đây chính là điều sư huynh thường nói, có mất mới có được.
Linh Nga tâm sự nặng nề, tiếng đàn cũng vô cùng nặng nề, không bao lâu, chợt nghe Giang Lâm Nhi yếu ớt thở dài, nói đến chuyện cũ năm đó...
"Ta cùng Vong Tình là nhập môn cùng nhau.
Gặp mặt mấy lần, ta cảm thấy y rất đẹp trai, y cũng cảm thấy ta tạm được, thường xuyên gặp nhau nên đã động tình..."
Mặc dù chuyện xưa này đã xảy ra từ nhiều năm trước, nhưng nói thời gian nảy sinh, thì cũng không dài lắm.