Dịch: Thiên Hạ Đệ Nhị
Đông Hải, Thủy Tinh cung, trong một đại điện tráng lệ.
Ở ngoài điện có đủ các loại cá cảnh nhẹ nhàng du động.
Trên bảo tọa có một đầu lão long đang nằm, bên cạnh có mấy vị Hải nữ xinh đẹp nhẹ nhàng quạt gió, xoa bóp chân tay. Cách đó không xa, ở đằng sau hai cây cột trụ bạch ngọc có mười mấy vị Hải nữ đang tấu vang các loại nhạc khí linh bảo...
Một ngày bình thường của Long vương, cứ bắt đầu và kết thúc như vậy.
Ngoài điện, đám cá cảnh đột nhiên tản ra, một đầu thanh long hạ xuống, hóa thành một thiếu niên thanh tú, nhanh chóng bước vào đại điện.
“Phụ vương! Nhi thần Ngao Ất cầu kiến!”
“Ừm?”
Đông Hải Long Vương như vừa tỉnh ngủ, hai mắt khẽ mở, đưa tay phất phất.
Hải nữ ở xung quanh nhanh chóng lui xuống, Ngao Ất bước nhanh đén trước bảo tọa, cúi đầu hành lễ.
Chờ trong điện không còn bóng người, mấy tên tướng lĩnh trông coi ngoài điện mở ra trận pháp đại điện.
Long Vương chậm rãi ngồi dậy, trên mặt mang theo một chút lười biếng, mệt mỏi…
“Có chuyện gì vậy, hài tử?”
“Phụ vương…”
Ngao Ất lập tức nghẹn lời, cười khổ nói:
“Nửa tháng trước ngài để cho nhi thần điều tra sự tình Long tộc bị giết ở Hải thần miếu An Thuỷ thành.
Nay nhi thần đã tra ra, ở bên trong viên Nhiếp Hồn châu này là mảnh vỡ kí ức, có thể tính ra người đứng đằng sau việc này.
Vừa nói Ngao Ất vừa dùng tiên lực đưa Nhiếp Hồn châu cho Long vương.
Long vương cầm lấy bảo châu, nhắm mắt ngưng thần, rất nhanh đã khẽ gật đầu, bóp nát viên Nhiếp Hồn châu.
Ngao Ất ngẩn ra, vội nói:
“Phụ vương, tại sao ngài…?”
“Việc này ta đã biết!”
“Nhưng phụ vương, chứng cứ này nếu bị huỷ…”
“Ha ha, đồ ngốc.”
Long vương cười cười, khoát tay:
“Ngươi đi đi, bồi tiếp ngươi… ngươi cái kia…”
“Tư Tư…”
“Ừm, bồi tiếp nàng nhiều một chút, trước khi ngươi đại hôn, những sự tình trong tộc ngươi không cần quá quan tâm.”
Long Vương lại nằm ngửa về chỗ cũ, tiếng dặn dò vang lên:
“Nhớ kỹ, tìm chút lý do thích hợp, đưa chút lễ qua cho vị giáo chủ kia của ngươi, hắn có bất cứ thỉnh cầu gì đều có thể đáp ứng, không nên lạnh nhạt với hắn, đấy mới là chuyện quan trọng.
Ngao Ất có chút không hiểu nổi, hồi tưởng lại so với trước đây, lời nói, biểu tình của phụ vương lần này xem như… vô cùng phong phú.
“Vâng, nhi thần xin cáo lui.”
Long Vương khoát khoát tay, cũng không nói thêm gì nữa, dường như đã ngủ thiếp đi.
Sau khi Ngao Ất đi, những Hải nữ kia lại quay trở về, ai tấu nhạc thì tiếp tục tấu nhạc, ai xoa bóp thì tiếp tục xoa bóp.
Lão Long vương lộ ra chút tiếu ý, sau đó nhẹ nhàng thở dài, tiếp tục công việc đơn giản và buồn tẻ thường ngày.
“Phụ vương vì cái gì không để cho ta tiếp tục điều tra chuyện này?”
Ngao Ất lộ vẻ khó hiểu, y đang hưởng thụ quá trình… tẩm quất bàn chân khi đi trên hành lang phủ kín trân châu này.
Y có chút không thể hiểu nổi.
Nửa tháng cố gắng điều tra, kiểm chứng, nghe theo lời Giáo chủ ca ca, tìm hiểu nguồn gốc, xác định một nhóm lớn long tộc không an phận, phản loạn.
Vì cái gì…?
Trở về cung điện của mình, nhìn mấy vị Hải nữ đang chơi đùa cùng Khương Tư Nhi, trong lòng nhớ tới lời căn dặn của Giáo chủ ca ca.
Có gì không chắc chắn thì hãy thương lượng cùng đạo lữ của ngươi…
Ngao Ất hơi lắc đầu, cũng không làm phiền các nàng, xoay người đi vào Thiền điện mà thường ngày bản thân hay tu hành, lẳng lặng ngồi xuống.
Trong lòng vẫn cảm thấy bị đè nén.
Thần niệm Ngao Ất phủ xuống hoá thân ở bên trong Hải Thần miếu An Thuỷ thành, đang muốn cùng Giáo chủ nhà mình giao lưu, đột nhiên phát hiện…
Trong hậu đường, có hai lão giả đang ngồi uống trà nói chuyện.
Ngao Ất đương nhiên nhận ra ở vị trí chủ vị chính là đạo nhân giấy của Giáo chủ.
Đây cũng là hoá thân do Huyền Đô Đại pháp sư ban thưởng, không thì làm sao có thể có thực lực Thiên Tiên cảnh?
Mặc dù Ngao Ất không trực tiếp hỏi, nhưng vấn đề này y vẫn rất rõ ràng.