"Giáo chủ ca ca, liệu chúng ta có hiểu lầm không? Nhìn bộ dạng hắn cũng không giống như người của Tây Phương giáo phái tới..."
"Ất huynh chớ để hành động của hắn đánh lừa như vậy."
Bên trong tượng thần ở Chủ miếu Hải Thần giáo, hai vị giáo chủ, một lớn một nhỏ đang dùng thần niệm để nói chuyện. Độ nhiên cả hai cùng nhận ra...
Bọn họ đang cùng nhau ngồi tại đan phòng của Lý Trường Thọ, hoàn toàn có thể trực tiếp nói chuyện, sao lại hao phí tâm thần để dùng thần niệm nói chuyện. Không những thế, nói chuyện tại đan phòng còn an toàn hơn rất nhiều.
Ngao Ất nhìn nam nhân...khục, nam long trung niên kia một hồi, thấy hắn do do dự dự hồi lâu vẫn không có hành động gì, trong lòng cảm thấy lo lắng, không biết bản thân có hiểu nhầm không.
Lý Trường Thọ giải thích đơn giản:
"Người này nhìn như đang do dự, không quyết đoán, nhưng vẫn luôn duy trì cảnh giác, luôn nhìn chằm chằm tượng thần, ánh mắt hắn cũng chưa có dao động. Điều này chứng minh hắn đã có dự tính hành động tiếp theo rồi.
Ngươi nhìn xem, tại sao hắn vẫn luôn tỏ ra do dự, nhưng khi đi lên bậc thang, bước chân lại hết sức nhẹ nhàng thanh thoát?"
Ngao ất cẩn thận nhìn kỹ, đầu cũng gật gật theo, giọng đầy hổ thẹn nói : "Giáo chủ quan sát quả thật tinh tường tỉ mỉ. Bây giờ chúng ta nên làm gì?"
Lý Trường Thọ vừa cười vừa nói: "Ta đã an bài đối phó rồi, Ất huynh cứ ở đây xem.
Nếu có gì bất chắc, ta không đối phó được tên cao thủ Long tộc này, lúc ấy sẽ nhờ ngươi ra mặt xử lý."
Ngao Ất vội nói: "Giáo chủ yên tâm, ngày hôm nay hắn dám ở đây dương oai, Ất nhất định sẽ khiến hắn thất bại!"
"Không cần sốt ruột, giờ xem hắn làm gì đã. Trong thế tục, Nhân tộc có câu tục ngữ 'nóng vội không húp được cháo nóng'."
"Giáo chủ nói chí phải, muốn nhanh phải từ từ... Ách..."
Lý Trường Thọ cũng phải bật cười hai tiếng, đột nhiên cảm nhận được một chút khí chất của Đại pháp sư.
Tiếng cười ở đan phòng còn chưa lặng, bên trong Hải thần miếu An Thủy thành, trung niên Long tộc đã đi đến của lớn của chủ điện.
Trên đỉnh đầu có hai cái sừng rồng màu tím, thân mặc cẩm y lộng lẫy, khuôn mặt nham hiểm, ánh mắt sắc bén, hắn cất bước tiến vào.
Đúng lúc chân trái hắn vừa nâng lên, một tiếng hét lớn bất thình lình phát ra từ bên cạnh:
"Dừng lại!"
Trung niên Long tộc nhíu mày, liếc mắt nhìn về phía tiếng hô, chân vẫn tiếp tục bước vào chủ điện.
Phía bên này, một tráng hán Hùng trại, mặc áo rộng bằng da gấu, thân hình cường tráng như núi, dậm mạnh chân lao ra.
Con gấu này...khục, người này có thể coi như đệ nhất cao thủ của Hùng trại.
Nếu đem so sánh với đám luyện khí sĩ, người này bất quá chỉ là Quy Đạo cảnh nhị giai, không đáng nhắc tới.
Nhưng toàn thân hắn tỏa ra một cỗ hung sát khí tức, thân thể cường tráng kinh khủng, ẩn ẩn hiện hiện sức mạnh có thể cầm long phục hổ!
Người này cũng không phải ai xa lạ, chính là một tráng hán cưới được một nữ luyện khí sĩ mỹ mạo, người mà không biết bao nhiêu đêm khuya tịch mịch phải tự tay đánh ngất con gái lớn - Hùng Linh Lỵ của mình, bây giờ là đệ lục hộ pháp Nam Hải Hải Thần giáo, cũng chính là người được Hải thần chỉ định là Trại chủ tương lai, tên Hùng lão tam!
Tuy nhiên, cái tên Hùng lão tam là tên ngày xưa, bây giờ hắn được Hải thần ban cho danh hiệu -- Hùng Bố Hán.
Vẻ mặt Hùng Bố Hán tỏ ra nghiêm túc, đi thẳng đến trước mặt trung niên Long tộc, lịch sự hỏi:
"Các hạ từ đên đến? Đến miếu thờ của Hải Thần giáo chủ có chuyện gì cần làm sao?"
"Tránh ra" trung niên Long tộc lạnh lùng quát, tiếp tục lãnh đạm nói: "ta đến tìm Hải thần có việc, chưa đến phiên một tên dư nghiệt nửa người nửa vu như người ra nói chuyện?"
Ngao Ất nghe thấy, cái đầu rồng thiếu niên bắt đầu nóng lên.
Nếu lúc này không phải hắn chỉ có một tia thần niệm ký thác vào tượng thần, không có khả năng xông ra thì chắc hắn đã đạp bay đầu tên trung tiên Long tộc này rồi.
Tên kia nói gì vậy?