Dịch: BsChien
***
Linh Nga nghe xong lời này, lập tức... tinh thần tỉnh táo như sáo.
Nhiều năm như vậy, nàng vì dụ dỗ cưa cẩm sư huynh nhà mình, cũng coi là vắt hết óc, đủ kiểu tính toán, nhưng thủy chung là trăm bề không lừa được, khiến nàng thường xuyên có cảm giác thất bại.
Linh Nga quả nhiên là sợ, sợ sư huynh từ chỗ yêu mến đối với mình, qua thời gian dài liền thành thuần túy chỉ là "Chiếu cố"...
Nàng từ lúc mười sáu mười bảy tuổi mới biết yêu, liền đã bị ảnh hưởng bởi tập tục đạo lữ trong môn, đã xác định đời này nhất định phải trở thành đạo lữ của sư huynh mình!
Nhưng tùy theo, trong lòng Linh Nga cũng không có quá nhiều chờ mong.
Nàng đại khái biết được, vị muội muội Giao nhân tộc đáng yêu này có thể xuất ra cái gì...
Để tán đổ sư huynh, nàng đã áp dụng đủ các biện pháp thông thường từ thấp cấp đến cao cấp, từ nũng nịu đáng thương, giả say lơi lả, dục cầm cố túng, khiêu khích đưa tình…
Nhiều năm như vậy, nàng vẫn hoàn toàn thất bại trong chuyện này, cho tới bây giờ hầu như không có kế sách nào mà bản năng nàng chưa từng dùng qua?
Mãi cho đến gần đây, nàng cảm thấy sư huynh khả năng giai đoạn hiện tại không có tâm tư tìm đạo lữ, cho nên nàng tập trung tinh lực củng cố hình tượng sư muội của mình. Đồng thời bảo trì khoảng cách nhất định với sư huynh, để tránh chính mình... Bị sư huynh thật sự hợp lý biến thành thân sư muội!
Cho nên, Linh Nga vẫn không ôm quá nhiều hi vọng, chỉ là khách khí đáp lại một câu:
"Không dối gạt muội muội, đáy lòng ta tất nhiên là có người."
Tửu Cửu ở bên liền cười khúc khích, nói với Khương Tư Nhi:
"Người này nha, vừa rồi ngươi còn gặp qua đấy?"
"Ồ? Hẳn là chính là vị Trường Thọ huynh trưởng kia?"
Gương mặt xinh đẹp của Linh Nga không khỏi đỏ bừng lên, tuy có chút không có ý tứ, lại là nhẹ nhàng gật đầu xác nhận.
"Cái gì?"
Cái đầu nhỏ của Hùng Linh Lỵ từ bên cạnh bu lại.
Có thể là bởi vì thân thể nàng quá mức hùng tráng, khiến cho Khương Tư Nhi không chịu được lui ra sau lưng Linh Nga né tránh.
Hùng Linh Lỵ ngạc nhiên nói:
"Linh Nga ngươi lại yêu mến biểu huynh của ta hả?”
Khuôn mặt Linh Nga lập tức càng thêm ửng đỏ, không chịu được lấy tay che mặt.
Tửu Cửu thì tỏ ra hết sức vui mừng, ngồi xếp bằng ngửa mặt lên trời cười lớn, kém chút liền trọng tâm mất cân bằng té lật ra sau.
Khương Tư Nhi thì hé miệng cười khẽ, đáy lòng rơi xuống một tảng đá lớn.
"Lưỡng tình tương duyệt, cái này càng dễ làm hơn."
Vì phòng ngừa tập tục cực kì cá biệt của Long tộc ảnh hưởng đến Ất Ất nhà mình, lần này nàng bỏ hết cả tiền vốn để giúp vị Trường Thọ huynh này một lần, giúp huynh ấy có thể dễ như trở bàn tay ôm mỹ nhân về nhà…
Thế là, Khương Tư Nhi nói khẽ vài câu bên tai Linh Nga.
Thầm thầm thì thì, như thế như vậy.
Linh Nga đầu tiên là run lên, sau đó liền hỏi: "Thật chứ?"
"Tất nhiên, ta làm sao lại đi lừa gạt tỷ tỷ? Đây chính là bảo vật hiếm có của nhất tộc chúng ta."
Khương Tư Nhi ôn nhu cười cười rồi lấy trong thủ trạc ra một cái hộp gấm, đưa cho Linh Nga,
"Vật này liền xem như là lễ gặp mặt tặng cho tỷ tỷ."
Linh Nga vội nói:
"Cái này quá quý giá, ngươi với ta ta lần đầu gặp nhau, không thể như vậy."
"Tỷ tỷ, ngươi coi như thông cảm cho tâm ý lần này của tiểu muội muội," Khương Tư Nhi thở dài một tiếng rồi nói, "Ta cùng Ất ca, hôn sự chỉ mới là sơ định, ta cũng chỉ là công chúa chưa được xếp hạng của Giao nhân tộc, còn Ất ca lại là tộc trưởng chi tử của Long tộc.
Trong lòng Ất ca tin cậy nhất chính là vị huynh trưởng Lý Trường Thọ này. Ất ca đã từng căn dặn ta, để ta chuẩn bị một phần hậu lễ.
Ta trái lo phải nghĩ, cũng chỉ có lễ vật như vậy, đối Nhân giáo đạo thừa thì rất phù hợp với tình hình lại mang tính độc đáo hiếm lạ.
Nếu như tỷ tỷ không nhận món quà này, ta liền đập nát nó ở đây rồi thỉnh tội với Ất ca là được."
Linh Nga nhẹ nhàng chớp mắt, vội nói:
"Chớ có làm như thế, ta nhận ta nhận, đa tạ muội muội."
Cùng lúc đó...
Một vị Hải Thần giáo Đại giáo chủ nào đó đang dùng thần niệm xem trò vui ở cả hai bên, quay qua truyền thanh cho Nhị giáo chủ:
"Đạo lữ này của ngươi tâm tư cẩn thận, cũng rất có chủ ý, nếu ngươi có việc gì đó không nắm chắc được, có thể thương lượng đôi chút cùng với nàng."
"Ồ?" Ngao Ất dùng thần niệm vội hỏi, "Huynh trưởng sao lại nói như thế?"
Lý Trường Thọ cười đáp: "Ngươi sau này hỏi nàng một chút liền biết, ta nghe các nàng trong phòng nói chuyện, đột nhiên có cảm giác như vậy thôi."