Dịch: Ăn Mày Dĩ Vãng
Trời cao khí sảng, trời trong gió nhẹ.
Tại sơn môn của Độ Tiên môn, Lý Trường Thọ mặc một chiếc trường bào màu xanh lục, duy trì độ cao vừa phải, không cao không thấp, chậm rãi cưỡi mây bay.
Đạo bào được Bách Phàm điện phân phối cho đám đệ tử có ba loại, một loại là đồ bó sát người mặc khi luyện công, một loại là phổ thông đạo bào giống như Lý Trường Thọ mặc hàng ngày, mỗi tháng đều có thể tuỳ ý đến nhận.
Đạo bào mà Linh Nga thường xuyên tự tay may vá cho sư huynh mình cũng chính là loại thứ hai. Nhưng nàng sẽ theo yêu cầu riêng của sư huynh, may thêm mấy...mười mấy cái túi nhỏ bên trong.
Còn loại thứ ba, chính là loại mà Lý Trường Thọ đang mặc, áo bào màu chàm, bên ngoài vải lụa thêu hoa, có một phần tác dụng phòng hộ như pháp bảo.
Thật khó thấy được một lần Lý Trường Thọ phô trương như vậy, lấy ra loại đạo bào "áp đáy hòm" để mặc. So với ngày thường, thoáng có chút nổi bật...
Không có cách nào khác, ngày hôm nay có chút đặc biệt. Hải Thần giáo Nhị Giáo chủ đang dẫn theo đạo lữ cùng đến Độ Tiên môn thăm hắn.
Thực ra, để có thể quyết định mang bộ đạo bào này ra mặc, Lý Trường Thọ cũng suy đi tính lại, nâng lên hạ xuống, cân nhắc chính bản thân cần chú ý một chút, không thể biểu bản thân quá tầm thường, nếu không sẽ làm cho Ngao Ất phải xấu hổ.
Đây coi như là một chút đền bù cho Ngao Ất đi, dù sao cũng là do hắn dùng tiên thức độc đan Tâm Hoả Thiêu, vô tình thúc đẩy đoạn nhân duyên này...
Đi đến trước tiên môn, Lý Trường Thọ vái chào mấy vị lão đạo thủ vệ, cất cao giọng nói:
"Đệ tử Tiểu Quỳnh Phong Lý Trường Thọ, hôm nay có bạn tốt đến thăm, đây là Chuẩn Nhập lệnh của Bách Phàm điện, thình các vị xem qua."
Một vị thủ vệ tiến lên tiếp nhận ngọc bài, xem xét tin tức bên trong, rất nhanh sau đó liền mỉm cười gật đầu, nhẹ nhàng dặn dò:
"Trường Thọ, ngươi có thể kết giao với luyện khí sĩ Tiệt giáo Kim Ngao đảo, nhị thái tử Đông Hải Long Cung là một chuyện tốt.
Tuyệt không thể làm mất lễ nghĩa, thành trò cười cho người khác."
"Đệ tử đã hiểu."
Lập tức, hai vị tiên nhân thủ vệ kéo "màn cửa" đại trận cho Lý Trường Thọ đi ra ngoài sơn môn. Hắn đứng phiêu diêu trên mây giữa không trung, lẳng lặng chờ đợi.
Không bao lâu sau, phía chân trời xuất hiện một đầu điểm đen, điểm đen này cấp tốc bành trướng, đồng thời từng trận giáo gào thét được truyền tới từ ngàn dặm.
Từ xa đã có thể nhìn thấy ba con Xích Viêm Giao vảy đen đang tung bay, trong miệng mỗi con đều cắn một sợi xiềng xích màu đen như mực, kéo theo phía sau là một chiếc xe đầy hoa mỹ lao vùn vụt tới.
Ba con giao long có tu vi tương đương với Chân Tiên cảnh luyện khí sĩ, ngoại hình dữ tợn uy vũ không kém những tên tiên giao binh của Long tộc đang đi hộ tống.
Lý Trường Thọ chăm chú nhìn ba con giao long, trong lòng suy tư, khẽ lắc đầu...
Có áp bách sẽ có phản kháng, nhưng ở Hồng Hoang làm gì có ai muốn nghe đạo lý này.
Dù sao, hiện tại cũng không phải lúc suy nghĩ những việc như thế.
Giao Long Xa chủ động dừng lại cách Độ Tiên môn mười dặm, cửa xe mở ra, Ngao Ất dẫn theo một thiếu nữ có máy tóc xoăn dài màu xanh đi ra, phía sau còn có hai vị trưởng lão Long tộc hộ tống.
"Trường Thọ huynh!"
Ngao Ất rống xa mười dặm, khuôn mặt thiếu niên tràn đầy ý cười, dùng sức vẫy tay về phía Lý Trường Thọ.
Lý Trường Thọ mỉm cười gật đầu, lẳng lặng mà đứng.
Thiếu nữ Hải tộc thanh mỹ thanh tú đứng bên Ngao Ất không nhịn được âm thầm tỉ mỉ quan sát...
Đây chính là người mà Ất Ất luôn miệng nhắc đến【 Trường Thọ huynh 】?
Thật không ngờ huynh ấy trẻ tuổi như vậy!
Lý Trường Thọ đợi mấy thân ảnh kia bay đến trước mặt, mỉm cười vái chào. Ngao Ất và thiếu nữ phía sau cũng vội vàng đáp lễ.
Còn hai vị Long tộc trưởng lão thì chỉ gật gật đầu, cũng không thực hiện động tác dư thừa nào khác.
Hai vị Giáo chủ lớn nhỏ của Nam Hải Hải Thần giáo liếc nhau, tự nhiên ăn ý. Ngao Ất không đợi Lý Trường Thọ căn dặn, cất cao giọng nói: