Sự tình âm thầm đưa tin, Văn Tịnh đạo nhân cũng coi như người trong nghề.
Trước đây suốt bao năm tháng dài đằng đẵng, nàng hành tẩu ở trong bóng tối, làm những công việc bẩn thỉu, cực nhọc, lén lút, đóng vai một sát thủ máu lạnh không có tình cảm nhưng thủy chung chưa từng bại lộ dấu vết bản thân…
Đây chính là chuyên nghiệp.
Đến hôm nay, Văn Tịnh đạo nhân cũng vẫn không hiểu rõ, nàng đến cùng làm thế nào mà bị Nam Hải Hải Thần để mắt tới.
Nhân giáo này…
Thánh Nhân mạnh nhất, Đại Pháp Sư cường hoành, Nam Hải Hải Thần thần thần bí bí… thật đúng là càng suy nghĩ càng thú vị.
Ông….
Một con muỗi nhìn rất phổ thông đang nương theo từng cơn gió lớn, bay qua không trung thế tục, trôi dạt đến An Thủy thành, dần dần hạ thấp xuống phía dưới.
Nếu một phàm nhân nào đó có thiên phú dị bẩm, ánh mắt nhạy bén, hoặc là Luyện khí sĩ cấp Thiên Tiên cảnh trở lên có thể một lần tình cờ liếc tới con muỗi này, liền có thể phát hiện đây là một sinh vật mười phần đáng sợ...
Một con muỗi vằn có khuôn mặt loài người!
Con muỗi vằn này vô thanh vô tức bay đến phụ cận chủ tòa Hải Thần miếu, nhìn xem tình hình trong miếu hương hỏa cường thịnh, khách hành hương nối liền không dứt, nó không chịu được khóe miệng cong lên.
"Phàm nhân cũng thật là ngu muội, làm sao người nào cũng cả tin”
Ao ước?
Làm sao có thể!
Nàng đường đường nữ vương đại nhân, làm sao lại ao ước điểm ấy hương hỏa công đức!
Mà lại bản thân nàng đã bị thiên đạo giam cầm, không cách nào thu hoạch mảy may chút nào công đức chi lực, chỉ có thể dùng công đức để rửa sạch nghiệp chướng.
Muỗi vằn nhỏ bé trợn mắt, tiếp tục bay vào hướng phía trong miếu.
Vì không gây gia tăng nghiệp chướng cho mình, cũng vì không bại lộ hành tung, con muỗi này tìm đúng một ông lão coi miếu, đậu lên cổ ông lão nhưng vẫn chưa chui vào.
Hai mắt ông lão coi miếu này nổi lên ánh sáng màu đỏ, nhưng chỉ là tạm thời bị khống chế, Văn Tịnh đạo nhân vẫn chưa tổn thương hồn phách của lão...
Tiếp đó, người coi miếu này cầm một cây thăm trúc gieo quẻ, viết lên trên đó một hàng chữ nhỏ rồi tiện tay quăng ra.
Cây thăm trúc này quỷ dị biến mất, khi nó xuất hiện lần nữa đã là ở bên chân chủ thần tượng trong miếu.
Như thế liền coi như là đã truyền tin.
Văn Tịnh đạo nhân phát giác được, giờ phút này trên chủ thần tượng kia đã xuất hiện một sợi thần niệm, hiển nhiên là chính chủ đã chạy đến.
Hả?
Trong động phủ dưới chân Linh Sơn kia, Văn Tịnh đạo nhân đột nhiên nhoẻn miệng cười, đầu lưỡi nàng nhẹ nhàng lướt qua bờ môi, nụ cười càng thêm phần mị hoặc.
Không làm chút chuyện vui, thật sự cho rằng nàng dễ dàng bị sai sử như vậy sao?
Bên trong Hải Thần miếu, ông lão coi miếu kia mặt mũi tràn đầy hồng quang, ngửa đầu cười to hai tiếng “Ha Ha”, râu tóc bay loạn, dẫn đến vô số ánh mắt tập trung nhìn vào.
Lão coi miếu này đột nhiên đứng dậy, thân hình nhanh nhẹn nhảy lên trên bàn, kéo đai lưng xuống, lột áo dài ra rồi bước về phía trước, trong miệng cười to không thôi...
Động tác ấy của lão hù dọa mấy vị tiểu nương tử, lão phụ nhân liên tục thét lên, khiến cho hàng loạt thiếu nữ khách hành hương che hai mắt, chỉ dám nhìn lén qua khe hở.
Sau đó, lão nhân coi miếu này cầm thắt lưng của mình giơ lên cao, chòm râu phất phơ bay loạn, nước bọt phun ra như mưa. Thân thể lão uốn éo múa may như rắn, trong miệng không ngừng hô hào:
"Hải Thần! Tuyển ta! Tuyển ta!"
"Ta muốn phụng dưỡng Hải Thần đại nhân qua đêm! Ha ha ha ha!"
"Hải Thần đại nhân tuyển ta qua đêm!"
Khách hành hương các nơi trong nội viện cùng mấy tên Hùng trại thần sứ trực luân phiên trước điện, tất cả đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra…
"Lão phó bị làm sao rồi?"
"Buổi tối hôm qua đi hoa lâu uống nhiều hay là trúng độc? Làm sao đột nhiên... Đột nhiên, phong phanh như vậy chứ hả?"
"Nhanh, đi lên đè lão xuống! Lão già này kêu khóc cái gì đây chứ? Hải Thần mà thèm tìm lão qua đêm a?! Muốn tìm cũng là tìm các thiếu nữ trong trại của chúng ta mới được!”
Lập tức, mấy tên thần sứ vội vàng xông tới, ba chân bốn cẳng đè lão già coi miếu xuống mặt đất. Con muỗi kia sớm đã hóa thành tro tàn, biến mất không thấy gì nữa...