Lúc Hữu Cầm Huyền Nhã rời đi đã là sáng sớm mặt trời mọc.
Kế tiếp theo sau thân sư muội Linh Nga, Tửu Ô sư bá, nhị giáo chủ Ngao Ất, Lý Trường Thọ lại một lần xuất ra bản lời thề đại đạo cùng một phong cách như cũ.
Lần này thành lập lời thề đại đạo, toàn bộ hành trình do thiên đạo làm công chứng, song phương căn cứ nguyên tắc hữu hảo hỗ trợ cùng có lợi, hoàn toàn thể theo tinh thần tự nguyện vui thích, lập xuống phần ước định giữ bí mật này.
Chính là, lúc Hữu Cầm Huyền Nhã cưỡi mây rời đi, thần sắc có chút hốt hoảng, mây bay có chút lơ lửng không cố định...
"Chân Tiên cảnh."
Lý Trường Thọ đứng lặng trong ánh sáng thần quang, đáy lòng nói một tiếng "Cùng cô gắng cùng nỗ lực", liền cưỡi mây bay đi bên hồ.
Giờ phút này, đáy lòng Lý Trường Thọ kỳ thật không biết phải nói thế nào.
Mình một mực lo lắng để ý từng chi tiết nhỏ, ví dụ như không biết làm thế nào đê giải thích tu vi của mình từ đâu mà đến. Nếu nói lâu lâu lại có một lần đốn ngộ, người khác khẳng định không tin.
Không ngờ tới, căn bản chẳng cần mình hao tốn sức lực đi giải thích;
Bởi vì không ai quan tâm những thứ này.
Hữu Cầm Huyền Nhã...
Vị muội tử trong nóng ngoài lạnh này từ nhỏ là công chúa một nước thế tục nào đó, sau khi nhập môn cũng là ngôi sao được mọi người vây quanh hâm mộ.
Trước đây mấy chục năm, bên người nàng còn có kẻ phải chết không yên lành Nguyên Thanh...
Lớn lên trong loại hoàn cảnh này, nàng có thể bảo trì một tâm thái chính trực đã là mười phần khó được, cho nên ra đời không hiểu nhân tình thế sự, kỳ thật cũng là hợp tình lý.
Lý Trường Thọ nhớ lại phần xúc động trong đáy lòng mình kia.
Đó là lúc Hữu Cầm Huyền Nhã hành lễ đối với hắn, nói câu kia "Thay mặt toàn thể đệ tử", trong lòng của hắn lưu lại một chút cảm xúc...
Lắc đầu cười một tiếng, hắn nhanh chóng san bằng làn sóng cảm xúc mới chớm của mình.
Lý Trường Thọ không cần người khác cảm động, cũng không cần người khác tán dương hắn, hắn chỉ thích không bị người khác chú ý.
Chưởng môn kia còn có chút bất ổn, nửa tháng sau mình nhất định lại đi Chưởng môn bên kia tìm kiếm ý, thuận tiện cùng Chưởng môn hảo hảo nói chuyện một chút. Phải nghĩ biện pháp để Chưởng môn sau này tạo dựng cho mình một chút bảo hộ.
Lần này hắn không cẩn thận bại lộ tu vi át chủ bài cho Chưởng môn cùng Hữu Cầm sư muội, dù gia tăng tai hoạ ngầm nhưng lại không phải hoàn toàn chỉ là tai họa.
Một sự kiện tốt hay xấu, vốn cũng chỉ là tương đối mà thôi.
Nếu là có thể thành công lừa gạt… khục… giải thích với Chưởng môn Vô Ưu đạo nhân, cũng là có thể để cho hoàn cảnh của mình sau này tu hành trong môn trở nên càng ổn định hơn một chút.
Tốt nhất là Chưởng môn âm thầm hạ lệnh, để mọi người đừng đến Tiểu Quỳnh phong quấy rầy, lại cho hắn nhiều thêm một chút bảo tài, ví dụ như thêm mấy chục năm hoặc gấp trăm lần nguyệt cung gì đó...
Mấy thứ này không ai lại chê nhiều.
Lý Trường Thọ cưỡi mây bay qua bên hồ, vẫn chưa có người nào chạy tới nghênh đón;
Linh Nga cùng Hùng Linh Lỵ - tiểu đội trưởng bảo an hộ sơn Tiểu Quỳnh phong mới nhậm chức vẫn bận rộn ngay tại Linh thú quyển bên kia.
Trước đây Lý Trường Thọ giao cho Linh Nga một nhiệm vụ, để Linh Nga nhờ các trưởng lão Bách Phàm Điện mà sư huynh muội hắn vẫn quen biết, dùng hai năm nguyệt cung của sư huynh muội hắn cùng mười năm nguyệt cung tương lai của Hùng Linh Lỵ đổi thành Linh thú con non.
Để các vị ngoại vụ trưởng lão cảm thấy có chút kỳ quái, là yêu cầu phụ thêm của Linh Nga…
Lúc lựa chọn Linh thú con non không truy cầu phẩm cấp cao linh trí tốt, không quan tâm mức độ trân quý, ngược lại muốn một số Linh thú mùi vị không tệ, chất thịt tươi ngon, lại dễ dàng sinh sôi bồi dưỡng, chu kỳ sinh trưởng ngắn.
Rất nhanh liền có trưởng lão hiểu ra vấn đề, cảm thấy đây là Tiểu Quỳnh phong bọn hắn sau khi biếu tặng Linh ngư thì đang bắt đầu làm mới "Chủng loại" quà cáp!!!
Mấy tiểu đệ tử này thật là có lòng!
Thế là, những ngoại vụ trưởng lão đối với chuyện này cũng mười phần để bụng, riêng phần mình dựa theo khẩu vị mà bản thân yêu thích để chọn ra không ít Linh thú con non.