Ít phút trước, trong đại sảnh Độ Tiên điện.
Vị Kim Tiên của Độ Tiên môn, Chưởng môn Vô Ưu đang ho ra máu, đột nhiên cảm nhận được một tia đạo vận không tầm thường, bỗng lóe lên rồi biến mất trong sơn môn.
Mặc dù đạo vận này biến mất cực nhanh, nhưng vẫn bị Vô Ưu đạo nhân đang không bế quan nắm bắt được.
Sau khi Quý Vô Ưu cẩn thận xem xét thì thấy đạo vận này, dường như ẩn chứa đạo lý trong thiên địa. So với đạo vận của các cao thủ trong tam giáo mà y thấy được trong đại hội của còn tam giáo còn cao hơn nhiều...
Hả?
Quý Vô Ưu để chiếc thìa trong tay xuống, dừng việc dùng chân hỏa để nấu thuốc, cúi đầu ho khan vài tiếng.
Thân là Chưởng môn của Nhân giáo nên chuyện nhỏ này đương nhiên sẽ không quá ngạc nhiên, chỉ là một tia đạo vận mà thôi, có thể là vị đệ tử nào có phúc duyên thâm hậu, đột ngột nhận được bảo vật nào đó.
Thuận theo tự nhiên, không nhanh không chậm, vô vi mà trị, đây mới là cách quản lí hợp lệ của một Nhân giáo tiên tông...
Ầm ầm!
Đây là việc gì vậy?
Đột nhiên, bên ngoài Độ Tiên môn gió nổi mây vần, bên phía Tiểu Quỳnh phong bỗng xuất hiện thiên uy, cường hoành trấn áp khắp nơi trong môn phái!
"Khụ! Khụ khụ!"
Quý Vô Ưu suýt chút nữa thì trực tiếp ho ra máu, cách mấy tầng vách tường, hai mắt trừng trừng nhìn về phía Tiểu Quỳnh phong.
Tiên thức Kim Tiên cảnh lập tức mạnh mẽ dò xét qua, lại bị cổ thiên uy kia trực tiếp đánh tan!
Tình huống này...
Thiên uy bá đạo như vậy...
Quý Vô Ưu đột nhiên nhớ lại khoảng thời gian trước đây, lúc y độ Kim Tiên kiếp.
Năm đó mình độ kiếp, thiên uy cũng không mãnh liệt như vậy, nếu đây là Kim Tiên kiếp, vậy thì chắc chắn không phải là Kim Tiên kiếp bình thường!
Kim Tiên kiếp của vong tình đã tới rồi sao?
Thế nhưng tại sao lại ở trên Tiểu Quỳnh phong?
Mà Thiên uy này tới cũng nhanh, đi cũng rất mau, mới xuất hiện chưa được bao lâu thì trong nháy mắt biến mất, giống như chỉ muốn dọa người một chút.
Quý Vô Ưu lau đi vết máu bên miệng, đến trước cửa sổ, thân hình như hóa thành một vệt kim quang, phóng về phía Tiểu Quỳnh phong.
Mặc dù Quý Vô Ưu theo đuổi giáo lí của Nhân giáo
là vô vi, cực kỳ tôn trọng tự do của mỗi một vị luyện khí sĩ trong tông môn. Nhưng giờ y vẫn muốn đi xem thử, hỏi một chút xem chuyện gì đang xảy ra.
Trong nháy mắt, Quý Vô Ưu đã tới trên không của Tiểu Quỳnh phong.
Y cúi đầu nhìn lại, thì thấy bên trong tầng trận pháp của Tiểu Quỳnh phong, một người đang đứng trước cửa đan phòng..
"Tiểu Huyền Nhã?"
Hiện giờ, tay chân của Hữu Cầm Huyền Nhã có chút luống cuống, bên cạnh còn có một cỗ tiên lực tinh thuần đang nhanh chóng tiêu tán ra bốn phía, hóa thành một cỗ nguyên khí nồng đậm
Quý Vô Ưu lập tức nhíu mày không thôi.
Hình như những tiên lực này bắt nguồn từ chiếc ghế dựa kia, trên ghế còn có một người giấy lớn, mà lúc này người giấy cũng bị hư hại.
Người giấy của Huyền Nhã?
Nhưng sao lại ở nửa đêm canh ba, trong đại trận trước đan phòng của Tiểu Quỳnh phong?
Quý Vô Ưu dường như hiểu một chút gì đó, nhưng càng nghi ngờ nhiều hơn...
Chẳng lẽ vì Tiểu Huyền Nhã vừa bước vào Chân Tiên cảnh, không biết khống chế làm hỏng người giấy thần bí này, từ đó dẫn đến thiên uy ban nãy sao?
Tại sao... lại như vậy?
"Khụ, phải hỏi cho rõ mới được."
Đúng lúc này, từ các phong của Độ Tiên môn cũng có mấy thân ảnh bay ra, các vị trưởng lão, Phong chủ, lập tức chạy đến chỗ này tụ hợp với Chưởng môn.
Quý Vô Ưu đi trước một bước muốn đáp xuống bên dưới, bỗng nghe một tia truyền âm.
Nói là:
"Đệ tử Lý Trường Thọ khởi bẩm Chưởng môn, ban nãy là đệ tử kinh động thiên uy, suýt chút nữa đã gây nên tai họa, bây giờ đã không có việc gì nữa.
Do chuyện quá khẩn cấp, nên đệ tử nguyện bẩm báo hết mọi chuyện cho Chưởng môn biết, kính mong ngài đừng để cho cao nhân trong môn phái hội tụ ở đây, tránh mọi việc không thể khống chế!"
Quý Vô Ưu khẽ nhíu mày, thân là Chưởng môn của Độ Tiên môn, tại sao lại vì một đệ tử truyền âm mà ra lệnh rút lui tất cả các vị trưởng lão?