Dịch: Vì anh vô tình
Kim quang hiện lên, thiếu niên Long tộc, đầu mọc sừng thú mặc cẩm bào, một lần nữa xuất hiện bên cạnh bảo ao, có chút thất thần.
Trường Thọ huynh...
Không, Giáo chủ ca ca về phương diện giao hữu, đã trở nên dọa Long như vậy sao?
Nhớ tới lúc nãy tại động phủ của sư phụ, chính mình bởi vì quá mức chấn kinh mà mấy lần thất thố, Ngao Ất cảm thấy có chút đỏ mặt tới mang tai...
Một chút gió biển thổi vào, mang theo mùi tanh nồng nhàn nhạt.
Ngao Ất khẽ lắc đầu, trong lòng nhớ tới bóng hình ban nãy ở phía xa, dáng vẻ tao nhã, đoan trang và xinh đẹp tuyệt trần của vị sư thúc kia.
Từ nhỏ Ngao Ất xem như là nhìn mỹ nữ mà lớn, những nữ tử Hải tộc được lựa chọn tiến vào Long cung, tính cách hay đạo đức không quan trọng, nhưng nhất định phải đều phải là người có ngoại hình xinh đẹp.
Có điều hôm nay khi Ngao Ất chỉ nhìn thấy vị sư thúc kia ở phía xa đã cảm thấy rung động rồi.
Càng kỳ diệu hơn là!
“Giáo chủ ca ca, lại được vị sư thúc này mong nhớ và quan tâm!”
Không sai, lần này sư phụ Ô Vân đại tiên gọi y tới, không có chuyện gì khác, chỉ là muốn hỏi về… sở thích của Giáo chủ nhà mình.
Sư phụ đương nhiên không thể trực tiếp hỏi, bản thể đầu tiên của sư phụ chính là hòn đảo lớn này, còn bản thể thứ hai lại đang phụng dưỡng Thánh nhân lão da ở Bích Du cung. Cho nên nếu Giáo chủ không đến Kim Ngao đảo, sư phụ cũng sẽ không giao thiệp với Giáo chủ ca ca được.
Mà người hỏi thăm chuyện này chính là vị sư thúc kia, một trong bát đại đệ tử của Thánh Nhân Tiệt giáo, cũng là người thần bí và ít lộ diện nhất...
Đại tỷ của Tam Tiêu, Vân Tiêu tiên tử!
“Đây rốt cuộc là sao, khụ, kịch bản như thế nào?”
Ngao Ất nhíu mày suy nghĩ, nhìn chằm chằm mặt ao bị gió biển thổi lên, tạo nên những gợn sóng nhỏ, thật lâu sau trong lòng vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.
Ài, Giáo chủ không hổ là Giáo chủ!
Chưa thành tiên đã được Huyền Đô đại pháp sư của Nhân giáo coi trọng, bây giờ lại được Vân Tiêu tiên tử, người thần bí nhất trong Tam Tiêu quan tâm.
Dựa theo lời sư phụ nói, là do Vân Tiêu sư thúc nợ Giáo chủ ân tình, nên muốn tặng Giáo chủ một phần lễ vật, xem như để kết thúc phần nhân quả này.
Chuyện này...
Thật sự xem Long tộc chúng ta là lũ toàn cơ bắp, dễ bị lừa gạt sao?
Trong lòng Ngao Ất cười thầm.
Tất nhiên, nếu là mình của mấy thập niên trước, có thể thật sự đã bị lừa dối.
Thế nhưng hiện tại, mình đã đi theo Giáo chủ lâu như vậy, nên sớm khám phá được ra rất nhiều ý nghĩa bề ngoài của câu chuyện, còn đào móc ra hàm nghĩa ở tầng sâu!
Nếu chỉ thiếu nợ ân tình của Giáo chủ, tùy tiện cho hắn một kiện hậu thiên linh bảo chẳng phải sẽ chấm dứt sao?
Mà vị Vân Tiêu tiên tử này còn cố ý đến Kim Ngao đảo, hỏi “Nhị Thái tử Long cung, tiểu trong suốt trong Tiệt giáo” như y, về sở thích và tính cách của Giáo chủ Nam Hải thần giáo, có yêu thích bảo vật nào hay không...
Coi trọng như vậy, sao Long có thể không liên tưởng chứ?
Nhưng vấn đề Vân Tiêu sư thúc đưa, quả thật đã làm khó Ất.
Y quả thật không biết Giáo chủ yêu thích thứ gì, dù vấn đề này đã nghĩ rất lâu.
Sắc đẹp?
Giáo chủ cũng không bị ảnh hưởng hơn nữa bên cạnh Giáo chủ còn có một vị tiểu sư muội thanh mai trúc mã lại vừa xinh đẹp và thông minh.
Nếu Giáo chủ yêu thích sắc đẹp, bây giờ bên cạnh người làm sao thiếu Long nữ, Hải nữ được cơ chứ?
Trong Long tộc kẻ vô tích sự sống mơ mơ màng màng nhiều vô số, làm gì cũng không được nhưng háo sắc thì đứng đầu, phương diện này đã sớm tích lũy được "Vốn liếng" hùng hậu rồi.
Công đức?
Giáo chủ cũng không thiếu, Giáo chủ là người đại diện cho công đức của Nhân giáo, nên nhận được hương hỏa công đức ở Nam Hải thần giáo chắc chắn sẽ nhiều hơn không ít so với một Nhị Giáo chủ như mình.