"Linh Nga từng nói với ta, khi ngươi tiếp xúc với nữ tử khác sẽ cảm thấy khẩn trương."
Tửu Cửu ngồi trên lan can thuyền, hông đeo hồ lô lớn, nhẹ nhàng lắc bàn chân nhỏ, phía sau là bước tường ánh sáng lung linh của trận pháp bao quanh thuyền. Trong tay nắm mấy viên rượu nhưỡng linh đậu đan, tiện tay thảy lên một viên, ngửa đầu, há miệng...
A ô một tiếng, nhắm mắt hưởng thụ.
"Mặc dù bản sư thúc không có ý vị nữ tử với ngươi nhưng dù sao ta cũng coi như nữ tử nha. Nên ta mới chịu đựng không có tìm ngươi chơi đùa."
Bên cạnh Hùng Linh Lỵ nghe vậy, cúi đầu nhìn từng khối cơ thịt của chính mình, yên lặng cúi đầu, hai tay ôm chặt lấy bản thân.
Lý Trường Thọ ngồi đả tọa trong góc cũng không chịu được cười khổ một tiếng...
Sư thúc ngài có phải hiểu lầm về ý vị của nữ tử rồi không?
"Hóa ra Linh Nga đã nhắc nhở trước." Lý Trường Thọ đáy lòng lập tức cảm khái không thôi.
Bao nhiêu năm dạy dỗ sư muội cũng không hề phí công.
Quyết định!
Từ giờ trở đi, không cần đạo nhân giấy giám sát Linh Nga nữa. Trước khi chuẩn bị về đến môn phái, hắn sẽ dùng đạo nhân giấy kiểm tra xem Linh Nga đang làm gì.
Nếu Linh Nga đang lười biếng ngẩn người không chuyên tâm tu hành, vậy ban thưởng nàng cấm túc mười năm, bế quan tăng lên cảnh giới.
Nếu Linh Nga tại tỉ mỉ trang điểm, tắm rửa thay quần áo, vậy ban thưởng nàng chép Ổn Tự kinh năm trăm lần, tu dưỡng tư tưởng của nàng.
Nếu Linh Nga lại trốn đến linh thú quyển ăn thịt nướng, vậy. . . Đóng cửa lại đánh nàng một trận.
Khục, còn nếu Linh Nga đang cố gắng tu hành, tĩnh tâm ngộ đạo. Ngay lập tức truyền thụ toàn bộ nguyên bản thần thông Cắt Giấy Thành Người cho nàng, giúp nàng có thêm một phần bản lĩnh hộ thân.
Lý Trường Thọ đem những tình hình này thay phiên chỉnh sửa suy tính một lần, đáy lòng cũng hơi xúc động.
Nhớ năm đó nàng chỉ mới là tiểu cô nương thanh tú linh tuệ vậy mà bây giờ đã trở thành nữ nhân duyên dáng yêu kiều. Ngoại trừ những lúc rảnh rỗi nàng luôn nghĩ đủ cách mồi chài người sư huynh này ra thì ở các phương diện khác cũng coi như không tệ, nàng đã trưởng thành rồi.
Nhất là mười mấy năm qua, Linh Nga cũng không còn gây họa 'chấn động', trở nên trầm ổn hơn rất nhiều.
Điều này khiến cho Lý Trường Thọ tương đối hài lòng.
Sau này chỉ cần Linh Nga yên ổn như thế, hắn đương nhiên sẽ không bạc đãi người tiểu sư muội này.
Bỗng nhiên nghe thấy Tửu Cửu khe khẽ thở dài:
"Ai, vì sao năm đó ta độ kiếp lại không có phi thăng chứ."
Lý Trường Thọ cười nói: "Đệ tử từng đọc trong điển tịch ở Đạo Tạng điện, trên đấy nói rằng có phi thăng hay không cũng không phải xem tư chất hay cảm ngộ mà là quá trình thành tiên trước đó tích lũy, còn nữa, tự thân chi đạo phải cùng thiên địa tương sinh."
"Hừ." Tửu Cửu trợn trắng mắt. "Quy Đạo lục cảnh không có quyền lên tiếng!"
"Vâng! Vâng!" Lý Trường Thọ cúi đầu nói: "Đệ tử nhiều lời rồi."
"Ừm... Ta không phải nói tu vi của ngươi không cao, ngươi cũng đừng nghĩ lung tung."
Tửu Cửu chợt nghĩ ra, sợ chính mình không cẩn thận đả kích lòng tu đạo của Lý Trường Thọ, nghĩ nghĩ một chút ra vẻ lão khí hoành thu dạy bảo nói:
"Tu hành là chuyện lâu dài không phải một sớm một chiều là xong,
Nhất thời cấp tốc cũng không có nghĩa là sau này ngươi sẽ đạt được thành tựu cao.
Có chút tư chất hơn người, ngộ tính xuất chúng. Luyện khí sĩ chỉ trăm năm đã thành tiên ngàn năm Chân Tiên. Tu luyện lại tu luyện, bỗng nhiên tu vi bị kẹt lại đến Thiên Tiên đều không thể đột phá chớ đừng nói chi là trường sinh.
Cho nên nói, tu hành không thể nhất thời, tất cả đều phải xem xét lâu dài!"
"Sư thúc cao minh!" Lý Trường Thọ cười đáp lại.
Một bên Hùng Linh Lỵ tràn đầy cảm khái, mắt to bên trong lấp lánh ánh sao, mặt mũi tràn đầy sùng bái mà nhìn vị tiểu sư tỷ này.
Tửu Cửu nhìn Hùng Linh Lỵ ngượng ngùng phất phất tay, đột nhiên nghĩ đến cái gì bèn truyền âm hỏi Lý Trường Thọ: