Dịch: Vì anh vô tình
Lúc Văn Tịnh đạo nhân rời đi đã không còn thất hồn lạc phách như trước nữa.
Nhưng có thể thấy được nàng mang tâm sự nặng nề, lại có chút... cảm giác muốn nôn mửa...
Chuyện này dĩ nhiên không phải do Lý Trường Thọ làm gì nàng, hơn nữa hiện giờ hóa thân thành Lý Trường Thọ chỉ là đạo nhân giấy, Văn Tịnh đạo nhân tiện tay liền có thể bóp chết.
Thứ làm nàng muốn nôn mửa chính là mấy lời thề đại đạo!
Trong mấy giờ đã liên tục lập hai lời thế lớn, dù là Văn Tịnh đạo nhân thì trong lòng cũng khó tránh khỏi bóng ma tâm lí.
Mà thứ làm cho Văn Tịnh đạo nhân cảm giác mình không đấu lại Nam Hải Hải Thần là chuyện sau khi rời đi, mới nhận ra ý nghĩa của hai chuyện này..
Thứ nhất, Lý Trường Thọ tiếp tục để nàng quay lại Tây Phương giáo, tận tâm làm việc cho bọn họ, tạm thời coi như chuyện này chưa từng xảy ra.
Qua đó cho thấy Nhân giáo và thiên đình không coi trọng thực lực của nàng, mà chỉ vì vị trí ở Tây Phương giáo..
Nói cách khác, Tây Phương giáo luôn tự cho rằng bản thân kín kẽ đến mức một giọt nước không lọt, lại không ngừng tìm cách phá hoại quan hệ của tam giáo, thu nạp không ít yêu ma để bản thân sử dụng. Nhưng những chuyện bọn họ làm, Thái Thanh thánh nhân đã sớm biết.
Mà vị Thánh Nhân thần bí nhất này đã bắt đầu tính toán ngược lại với Tây Phương giáo, còn nàng lại trở thành một quân cờ ẩn, chuẩn bị cho kế hoạch sau này...
Thiên địa như bàn cờ, chúng sinh là quân cờ, chỉ có thánh nhân là người cầm cờ.
Câu nói này Văn Tịnh đạo nhân đã nghe qua vô số lần, nhưng hôm nay mới lãnh hội sâu sắc được ý nghĩa của nó.
Thứ hai, sau khi rời khỏi Nam Thiệm Bộ Châu, Văn Tịnh đạo nhân mới hồi phục lại tinh thần...
Từ lúc nàng bị ba tên ác nhân của Tiệt giáo tính toán cho đến khi bị Hải thần nam hải ngăn lại, cuối cùng còn bị lôi kéo trở thành người của Nhân giáo và trở thành nanh vuốt của thiên đình...
Từng bước một, từ hành động hay lời nói đều ở trong lòng bàn tay của đối phương.
Thứ duy nhất nàng có thể chủ động chính là lựa chọn sống hoặc chết.
Càng làm cho Văn Tịnh đạo nhân tuyệt vọng hơn chính là lúc nàng uống rượu, không tự chủ được lại sinh ra một chút tin cậy đối với Nam Hải Hải thần!
Thậm chí, nàng còn cảm thấy, nàng và Hải thần Nam Hải là đồng bệnh tương liên...
Giờ suy nghĩ kĩ một chút, nàng mới nhận ra mình đã bị đối phương đùa bỡn trong lòng bàn tay!
Nếu nghĩ kĩ lại, ngoại trừ việc biết đối phương là cao thủ ẩn dấu của Nhân giáo thì những thứ khác hoàn toàn không biết.
Tên Hải thần này so với vị Huyền Đô đại pháp sư kia còn muốn huyền bí hơn ba phần.
"Hừ! giả thần giả quỷ!
Sớm muộn gì cũng để ngươi biết sự lợi hại của bổn vương!"
Văn tịnh đạo nhân hừ lạnh một tiếng, tiện tay giật lấy quần áo lụa trên người xuống, khôi phục lại cách ăn mặc bại hoại như Quỳnh Tiêu tiên tử nói, là mặc váy mỏng trang điểm lòe loẹt.
Sau đó thân hình nàng biến mất không thấy, chỉ thấy ở dãy núi giáp ranh giữa Tây Ngưu Hạ Châu và Nam Thiệm Bộ Châu lưu lại một âm thanh của muỗi....
Cùng lúc đó, Lý Trường Thọ thở ra một hơi.
Đúng là không dễ dàng...
Để chắc chắn sau này Văn Tịnh đạo nhân sẽ đi "Hút" một hơi kia, hắn liền dùng danh nghĩa của thiên đình để lôi kéo Văn Tịnh đạo nhân, trước thời điểm Ngọc đế ban thưởng đã tìm xong một cái ám nhận.
Việc này giống như...
Muốn tìm một nơi an ổn để câu cá liền bao vây lại toàn bộ đường đi của cá.
Những biện pháp khác hắn nghĩ ra không có cách nào ổn thỏa hoàn toàn, tương đối được nhất chỉ có lựa chọn vừa rồi, sau này chỉ cần tìm cơ hội thuyết phục Ngọc Đế bệ hạ là không lo gì nữa.
Đến Phong thần đại kiếp vạn tiên trận.
Không cần Lý Trường Thọ quản gì nhiều, Thái Thanh thánh nhân lão gia đã ám chỉ với Văn Tịnh đạo nhân, thừa dịp Nhị thánh của Tây Phương giáo không ở nhà liền đi vụn trộm “Hút” một hơi của thập nhị phẩm kim liên...