Có câu nói: Ma cao một thước, đạo cao... một thước hai.
Qua một hồi Văn tranh Thọ đấu, lườm nguýt lẫn nhau. Thừa dịp đạo tâm của Văn đạo nhân bất ổn, Lý Trường Thọ dùng chiêu trò hư hư thật thật, dẫn nàng cùng đi vào thế tục.
Văn Tịnh đạo nhân được xếp hạng trên Ngoan Nhân bảng, đồng thời cũng được xếp hạng trên bảng Đại Thần Thông giả trong Hồng Hoang, giờ phút này cũng không thể nhìn thấu lão thần tiên tóc trắng trước mặt.
Thôi diễn bình thường không ra được kết quả, nếu cưỡng ép thôi diễn lập tức bị Thái Cực đồ cảnh cáo.
Cho nên Văn Tĩnh đạo nhân càng khẳng định suy đoán: “Người này chắc chắn là cao thủ ẩn giấu của Nhân giáo”.
Trước đây, lúc Đại pháp sư Nhân giáo đứng ra chống lưng cho Hải Thần giáo, ngay lập tức nàng liền kính nhi viễn chi đối với Hải Thần giáo.
Chỉ là nàng cũng không ngờ tới, Hải thần cũng là nhân vật quan trọng của Nhân giáo. Ngày hôm nay hắn ngấm ngầm tính toán nàng càng là dụng tâm khó dò, thâm tàng bất lộ.
Ít nhất, người có thể mượn tay Triệu Công Minh cùng Quỳnh Tiêu thì địa vị ở bên trong Nhân giáo chỉ sợ chỉ xếp sau nam nhân kia…
Nửa canh giờ sau, tại Tây Nam Nam Thiệm Bộ Châu, bên trong một toà đại thành cách An Thuỷ thành sáu ngàn dặm về hướng đông bắc.
Tại đây có một toà thần miếu của Hải Thần giáo đang được xây dựng, ở khắp nơi trên đường, đâu đâu cũng có người truyền bá giáo lý của Hải Thần giáo.
Lý Trường Thọ cũng không phải tuỳ tiện chọn nơi đây, mà là thông qua những tượng thần của bản thân ở khắp nơi để điều tra , cẩn thận tính toán, thận trọng lựa chọn đây làm nơi lừa gạt Văn Tịnh là tốt nhất.
Lúc này, hai người đang ở trên con đường lớn, một trước một sau cùng nhau dạo bước.
Văn Tịnh đạo nhân thi triển thần thông che đậy khí tức của nàng cùng Lý Trường Thọ. Nàng bước theo sau, cách hắn ba thước, trong lòng thì đang nghĩ cách tự cứu bản thân.
Nếu bị người khác biết được nàng đang phục tùng ai, thì đó không chỉ là điểm yếu, mà còn là điểm yếu chết người của nàng.
Lúc này Lý Trường Thọ cũng đang suy tư, kế tiếp nên dùng kịch bản “tâm kế” hay “lợi kế”.(*)
(*: Ý là nên đánh vào tâm lý hay là đi theo con đường dùng lợi lộc để mua chuộc)
Căn cứ vào luận điểm trọng yếu trong “Kịch bản luận” của 'Ổn giáo', nếu muốn lừa gạt cao thủ như vậy cần phải giữ vững hình tượng cao thâm mạt trắc của bản thân, dựa vào tình tiết ban đầu dần dần dẫn nàng vào bên trong tiết tấu của mình, phóng đại lời nói, hư hư thật thật làm cho nàng nảy sinh liên tưởng phong phú.
Nhưng nói thì dễ, làm mới khó.
Chợt nghe thấy bên đường truyền đến từng tiếng thanh âm của cái mõ, có không ít phàm nhân đang tụ tập ở nơi đó, bên trong đang truyền bá “Bang tử điệu”(*) của Hải Thần giáo.
(*): Làn điệu nhảy theo nhạc gõ mõ.
Loong coong, loong coong…..
“Này các vị, hãy ngồi xuống, chúng ta cùng nói điều trong lòng.
Hỡi hương thân, hãy ở lại, chúng ta tuỳ tiện tán gẫu một chút.
Hải Thần bảo hộ cả nhà, lên núi xuống biển không cần sợ.
Phố đông khó gả tiểu nương tử, thành tây lưu manh tráng sĩ tốt.
Tiểu nương tử, tráng sĩ tốt, ôi tiểu nương tử, ôi tráng sĩ tốt.
Hôm trước ta bái Hải Thần, hôm qua đã cầm sính lễ…”
Lý Trường Thọ mỉm cười nghe một hồi, ở bên cạnh Văn Tịnh đạo nhân hơi nhíu mày nhưng cũng chăm chú nghe điệu ca của những phàm nhân ngu muội và nhỏ yếu này.
Hắn để cho nàng nghe thấy làn điệu này chắc chắn có thâm ý…
Một lát sau, Lý Trường Thọ nói:
“Đi thôi.”
Văn Tịnh đạo nhân chậm rãi gật đầu, trong lòng nghi hoặc càng lớn nhưng cũng không biểu lộ cho Lý Trường Thọ thấy.
Hai người đi trên đường lớn nhưng cũng không có ai nhìn thấy, thần thông của Văn Tịnh cũng có chút bất phàm.
Mà loại thân thồng “Cắt giảm cảm giác tồn tại” này hầu như đều nằm trong tay các đại năng, Lý Trường Thọ rất hâm mộ.
“Đạo hữu.”
Lý Trường Thọ cầm phất trần, dùng tay làm dấu mời, tỏ ý mời Văn Tĩnh đạo nhân sóng vai sát cánh đồng hành cùng hắn.
Lý Trường Thọ thầm nghĩ, nếu nàng làm loạn, mình sẽ trực tiếp vứt đi cái hoá thân này.