Dịch: Vũ Tích
"Đạo hữu xin dừng bước!"
Nghe được lời truyền âm này, Văn Tịnh đạo nhân vốn không muốn phản ứng, thậm chí còn muốn hút máu tên Thiên Tiên cảnh lão đạo để mình thoải mái hơn chút.
Nhưng giờ phút này, Văn Tịnh đạo nhân cũng không biết Tiệt giáo Tam Hung rốt cuộc đã đi hay chưa, quả thực đáy lòng vẫn còn rất hoang mang.
Vì vậy mà, Văn Tịnh đạo nhân bắt đầu hoài nghi, tên lão đạo Thiên Tiên cảnh đang bay tới kia, liệu có phải do Tam Hung ban nãy cố ý phái tới để kiểm tra xem nàng có nói ra chuyên vừa rồi không.
Hai mắt Văn Tịnh đạo nhân nhắm lại, nhẹ hít khẽ một hơi, cố gắng kìm nén lửa giận.
Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu!
Bản thân nàng không phải đối thủ của Triệu Công Minh cùng Quỳnh Tiêu, chỉ có thể lựa chọn ngậm đắng nuốt cay để giữ mạng mà thôi.
Thế là, khi tên "thanh tra" Thiên Tiên Cảnh kia đối mặt với nàng, Văn Tịnh đạo nhân đã lộ ra dáng vẻ điềm đạm đáng yêu...
Cũng có lẽ vì đang chịu uỷ khuất quá lớn, đáy lòng Văn Tịnh đạo nhân vẫn ấp ủ cảm xúc bi quan phiền muộn. Trong đầu nàng không ngừng nhớ lại hình ảnh mình bị Tiệt giáo Tam Hung ăn vạ...
Thật ra nếu nói Tam Hung cũng không chính xác lắm.
Thật sự có thể "hung" cũng chỉ có hai tên, một tên còn lại đóng giả người qua đường, chỉ mới có cảnh giới Chân Tiên, chắc hắn đã bị Triệu Công Minh và Quỳnh Tiêu lôi kéo đến diễn trò!
Càng nghĩ đến tên Chân Tiên cảnh, càng làm Văn Tịnh đạo nhân muốn tức chết...
Chẳng lẽ ai cũng dám đứng trước mặt nàng giương oai sao!
Đối phương giả vờ đi ngang qua, chạy đến lôi canh tay nàng kéo kéo, vừa ăn cướp vừa la làng:
"Ai nha nha, đạo hữu, ngươi như vậy không được nha!
Ai nha nha, đánh người bị thương đến như vậy, thế này phải giải quyết làm sao?"
Giọng điệu như vậy, chính xác là tuyên bố với nàng —— chúng ta ăn chắc ngươi, nhận thua đi đạo hữu!
Phi!
Tiệt giáo môn nhân, tâm ai cũng bẩn!
Một tên tiểu Chân Tiên còn chưa kịp lớn, tâm cũng đã bẩn!
Nếu đem đám người Tiệt giáo này so sánh với mấy vị cao thủ Tây Phương giáo, mặc dù những người này ngày đên bày ra mưu hèn kế bẩn để đào góc tường nhà Đạo môn đi nữa, thì các cao thủ Tây Phương giáo này vẫn nên được tôn là Hồng Hoang đại thiện nhân!
Còn nếu so với các con trong huyết văn tộc của nàng, bọn chúng chắc phải là Thiên Linh đồng tử đồng nữ, trong sáng thuần khiết!
Đáng hận nhất là khi Văn Tịnh đạo nhân nghĩ tới...
"Bản nữ vương rõ ràng đã nhận thua, nhưng bọn họ lại còn chẳng thèm quan tâm!"
Còn đáng giận nhất lại là...
Tam Hung cũng chỉ lấy đi mấy bảo vậy không đáng giá, một ít linh thạch, nhưng Quỳnh Tiêu lại ép nàng mặc một chiếc váy dài, với lý do "ăn mặc như nàng làm xấu tập tục của Hồng Hoang, ảnh hưởng đến đám nam nhân ngây thơ của Tiệt giáo không thể tu hành.
Cuối cùng, bắt nàng lập lời thề đại đạo, chỉ vậy xong thả nàng đi...
Đây là chuyện gì? Là không thèm để vào mắt!
Nàng, Văn Tịnh nữ vương, chẳng lẽ không đáng giá để đám Tiệt giáo chém giết? Không đáng để các ngươi ủ mưu tính kế, làm cái gì đó đáng làm hơn sao?
Mạng của nàng, chỉ đáng giá một đống linh thạch thôi sao?
"¥&/¥@¥&/&"! (lời thô tục)
Trời xanh có thấu nàng vừa trải qua cái gì không!
Càng nghĩ, Văn Tịnh đạo nhân càng cảm thấy dồn nén, muốn chửi to một câu, nhưng nàng chợt nhớ đến lời thề đại đạo kia...
Lời thề...
Phải là kẻ âm hiểm xảo trá, quỷ kế đa đoan lại cẩn thận chu toàn đến giọt nước không thể lọt...tuyệt đại ác nhân nào mới có thể viết ra!
Rốt cuộc tiên nhân Tiệt giáo đối xử với nàng như vậy là có mục đích gì?
Rung cây doạ khỉ?
Không...chỉ là thuần tuý ngẫu nhiên gặp nàng, tuỳ tiện mua vui bằng cách làm nhục nàng?
Mua vui...
Văn Tịnh đạo nhân tự thấy, bản thân ở trong Hồng Hoang không phải là cao thủ đỉnh phong, nhưng cũng dám tự nhận là cao thủ một phương. Vậy mà...chỉ là kẻ mua vui cho mấy tên hung nhân của Tiệt giáo...