Dịch: Vì anh vô tình
Triệu Công Minh cưỡi mây, làm bộ như không có chuyện gì bay về phía mục tiêu ở hải đảo...
Dưới sự hỗ trợ của Tam muội, lúc này con đường “Đi đụng phải” của bọn họ đã thăng cấp thêm một lần nữa.
Giống như tình huống ngày hôm nay, chuyện Triệu Công Minh cần làm, càng đơn giản hơn so với kịch bản của ngày thường...
Trên hoang đảo, ngay khi Triệu Công Minh chủ động hiển lộ tung tích, thì Văn Tịnh đạo nhân đã phát hiện ra.
Nàng vừa định lặng lẽ bỏ chạy, nhưng vừa làm ra động tác thì đáy lòng lại sinh ra báo động mãnh liệt.
Giống như Văn Tịnh đạo nhân, từ thời viễn cổ, thượng cổ lẫn lộn qua, không có mấy người biết được nàng theo hầu loại người hung ác, thì linh giác của bản thân là linh mẫn nhất.
Vào lúc này trực giác đang nhắc nhở nàng, nếu lập tức bỏ chạy, thì hôm nay sẽ có đại hung hiểm.
Ngược lại, chỉ cần bất động sẽ không có bất kỳ nguy hiểm gì...
Nàng được Thánh Nhân của Tây Phương giáo phong tỏa thiên cơ, nên theo hầu sẽ không bị người khác tuỳ tiện điều tra ra được.
Mà nàng lại có được cảnh giới tu vi như vậy, nếu không chủ động hóa ra bản thể, trừ phi là các Thánh Nhân lão gia, những cao thủ khác nhìn cũng không thể biết được chân thân của nàng.
Hơn nữa nghiệp chướng của Văn Tịnh đạo nhân, đã sớm bị hương hỏa công đức rửa sạch sẽ, mặc dù hiện giờ công đức là bằng không, nhưng cũng sẽ không bị tuỳ tiện gán ghép là tà ma...
Vì thế Văn Tịnh đạo nhân không hề hoang mang, tiếp tục ngồi ở đó làm bộ đả tọa, âm thầm quan sát, có lẽ vị đại đệ tử ngoại môn của Tiệt giáo này chỉ đi ngang qua đỉnh đầu mình thôi.
Đương nhiên Văn Tịnh đạo nhân nhận biết Triệu Công Minh, cũng biết Triệu Công Minh thần thông quảng đại. Chỉ cần y ném ra hai mươi tư viên Định Hải thần châu, thì có rất ít cao thủ dưới Thánh Nhân có thể đối phó được.
Nhưng nàng cũng không tin, bản thân mình có ngoại hình mê người như thế, lại không có nghiệp chướng, lí lịch đã được che giấu kỹ, thì vị đại đệ tử ngoại môn Tiệt giáo này sẽ không vô duyên vô cớ giết nàng!
Quả nhiên, Triệu Công Minh giống như... chỉ ngẫu nhiên đi ngang qua chỗ của nàng.
Văn Tịnh đạo nhân nín thở, lẳng lặng đợi Triệu Công Minh bay qua, cũng làm xong chuẩn bị bỏ chạy hoặc đột nhiên bị chất vấn bất cứ lúc nào.
Nơi này đã vô cùng bí mật, lại còn có thể gặp được cao thủ như vậy...
Không lâu sau, Triệu Công Minh đã bay đến phía trên đỉnh đầu của Văn Tịnh đạo nhân.
Bỗng biến cố phát sinh!
Văn Tịnh đạo nhân chưa kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào, thì trên đám mây trong không trung kia, Triệu Công Minh đột nhiên há miệng phun ra một ngụm máu. Sau đó y ôm ngực, thân hình trực tiếp từ trên mây ngã ngửa ra, rơi khỏi đám mây...
Khí tức của y yếu ớt, đạo vận hỗn loạn, cho người khác cảm giác đầu tiên chính là bị trọng thương, lại đột nhiên phát tác!
Chỉ nghe thấy tiếng "bịch" rất nhỏ, một nam nhân oai hùng từ trên trời rơi xuống, mặt hướng lên trên, tay chân dang ra thành hình chữ bát, ngã trước mặt Văn Tịnh đạo nhân.
Văn Tịnh đạo nhân:...
Chẳng, chẳng lẽ đây là, cuối cùng Thiên đạo lão gia cũng nhớ ra bản nữ vương đại nhân? Trực tiếp ban thưởng cho nàng một huyết thực như vậy?
Máu của cao thủ như thế này, tất nhiên...
"Ngươi, ngươi!"
Triệu Công Minh đột nhiên mở mắt, ra sức ngẩng đầu, tay run rẩy chỉ vào Văn Tịnh đạo nhân, vẻ mặt bi phẫn hô lên:
"Đạo hữu cớ sao... cớ sao lại đánh lén bần đạo?"
Văn Tịnh đạo nhân vốn có chút kích động, nhưng lúc này cảm thấy sửng sốt, đỉnh đầu lập tức toát ra mấy dấu hỏi.
Đây là tiết mục gì?
Nàng ở trong Hồng Hoang lẫn lộn lâu như vậy, nhưng là lần đầu tiên gặp phải tình huống này...
"Đại ca! Đại ca người sao vậy?"
Đột nhiên, trong lòng của Văn Tịnh đạo nhân hiện lên hồi chuông báo động, một đạo khí tức trống rỗng xuất hiện bên ngoài trăm dặm, một thiếu nữ bỗng hiện thân, vài bước đã đi tới đây.
Quỳnh, Quỳnh Tiêu tiên tử?
Chẳng lẽ Triệu Công Minh và Tam Tiêu của Tiệt Giaó sớm đã nhìn thấu thân phận của nàng, cho nên mới ở đây mai phục nàng?