Dịch: Vì anh vô tình
Thần thông mà Đại pháp sư nhờ Nguyệt lão đưa tới là “Tát Đậu Thành Binh”, và một quyển “Vân Ngưng Lực Sĩ”, điều này khiến Lý Trường Thọ cảm nhận sâu sắc, sau này chính mình sẽ được trọng điểm bồi dưỡng đi theo phương hướng.
Một người thành... đội quân chiến đấu của đại tập đoàn Nhân giáo trong Hồng Hoang?
Chuyện này...
Nhưng bất cứ bản thần thông nào, muốn tiến hành thay đổi, cũng cần phải mất một khoảng lớn thời gian, tinh lực, linh cảm và ý nghĩ.
Lúc này Lý Trường Thọ cũng chưa có cơ hội mở ra hai bản thần thông này, nên chẳng thể xác định, sau này bọn chúng có thể phát huy được tác dụng hay không.
Nhưng tóm lại cũng không thể phụ nỗi khổ tâm của Đại pháp sư, khi nào trở về phải suy nghĩ thật kỹ một chút, ít nhất phải nắm giữ thần thông cơ bản...
Bên phía Hải thần miếu, Lý Trường Thọ dựa vào lão thần tiên đạo nhân giấy, đã viết xong tấu chương thứ hai.
Sau đó, hắn đến tìm hai thần sứ trong Hùng trại, mang theo hai hùng nhân nửa Vu đi tới một thôn xóm vắng vẻ.
Hiện giờ ý chỉ trong Thiên đình vẫn chưa ngưng tụ xong, Lý Trường Thọ cũng không thể nào bày thần vị của Ngọc đế trong miếu Hải thần. Do đó hắn bèn tìm một nơi trong làng chài làm “Thí điểm”, để cho các thôn dân vừa bái tế Hải thần, vừa dùng hương hỏa thờ phụng “Nam nhân phía sau Hải thần” chính là Ngọc Hoàng đại đế.
Đến hôm nay, thần vị Ngọc đế ở nơi này đã tiếp nạp không ít hương hỏa, có lẽ đủ để cho Ngọc đế bệ sinh ra chút cảm ứng yếu ớt.
Lý Trường Thọ đến một nơi trong mật thất, bố trí xong tầng kết giới, rồi cúi đầu thắp ba nén hương lên bài vị của Ngọc đế, nói:
"Khởi bẩm Ngọc đế bệ hạ, tiểu thần có chuyện quan trọng cần bẩm báo."
Bài vị mạ vàng khảm ngọc lưu chuyển một chút gợn sóng đạo vận, tất nhiên là đang đáp lại Lý Trường Thọ.
Một canh giờ sau, Đông Mộc Công đã vội vàng từ Thiên đình chạy đến, gặp mặt với Lý Trường Thọ ở Hải thần miếu.
Lý Trường Thọ cố ý quan tâm đến tinh thần của Đông Mộc Công, thì phát hiện y đã khôi phục như thường.
Mặc dù đã gặp phải cảnh ăn vạ, đối với nhóm luyện khí sĩ trong Hồng Hoang là cảnh tượng tương đối mới lạ lại uất ức. Nhưng trước đó Đông Mộc Công cũng không có tổn thất gì, chỉ bị trêu đùa ác ý một chút, nên hết giận rồi cũng không có việc gì.
Nói đúng ra, người bị ăn vạ trong Hồng Hoang, cũng là do bản lĩnh thần thông không bằng người ta mà thôi.
Hai người hàn huyên mấy câu, Lý Trường Thọ đã đưa phần tấu chương thứ hai cho Đông Mộc Công.
Đông Mộc Công không dám chậm trễ, lập tức trở về phục mệnh, Lý Trường Thọ vội nói: "Mộc Công khoan đã."
"Ồ, có chuyện gì sao?"
Đông Mộc Công xoay người lại, vẻ mặt nghiêm túc, nhìn vị lão giả có khuôn mặt hiền lành, tóc trắng xoá gầy gò ở trước mặt này.
Thế nhưng hiện giờ, dựa vào nhãn lực và tu vi của Đông Mộc Công vậy mà cũng không phân biệt được, đây rốt cuộc là hóa thân hay là bản thể của Hải thần...
Đông Mộc Công nghiêm mặt nói: "Hải thần còn điều gì căn dặn?"
"Mộc Công có quen biết Nguyệt lão ở Nguyệt Lão điện không?"
"Đương nhiên là biết." Đông Mộc Công cười nói, "Trước đây cũng may có Nguyệt lão tương trợ, chuyện tốt của bần đạo mới thành được, bây giờ cùng phu nhân hòa thuận, rất là vui vẻ."
Lý Trường Thọ trầm ngâm vài tiếng, rồi nói: "Lát nữa nếu bệ hạ có ban ý chỉ cho Nguyệt lão, kính mong Mộc Công căn dặn Nguyệt lão bốn câu này.
Ta dự định viết bốn câu đó vào trong tấu chương, nhưng nghĩ việc nhỏ như vậy nên là chuyện của vi thần chúng ta, nếu trình cho bệ hạ xem không khỏi khiến cho người khác có chút nghi ngờ, cố ý khoe khoang."
"Ồ?" Đông Mộc Công nói, "Kính mong đạo hữu nói rõ."
Lý Trường Thọ nói: "Nếu Nguyệt lão đại diện cho Thiên đình đi ra ngoài, phải luôn ghi nhớ rằng…