Dịch: Ăn Mày Dĩ Vãng
"Thế nào? Có thể tìm được rồi sao?"
Thần Uy điện, Mộng Thiên nghi.
Một thân áo bào đỏ, thân hình có chút gầy gò, chính là Nguyệt lão, nhẹ giọng hỏi.
Đứng bên cạnh Nguyệt lão là một vị mặc kim giáp tiên quan khá quen thuộc, lại dùng giọng điệu quen thuộc, mang theo vài phần kiêu ngạo bản thân là một trong số những vị tiên thần đầu tiên của Thiên đình, nói một câu:
"Nguyệt lão đừng vội, chỉ là tên tiểu đệ tử của Độ Tiên môn, hắn còn có thể... Ơ..."
Kim giáp tiên quan nói được nửa câu, đột nhiên nhớ tới trước đây có lần bị giày vò nửa năm, trong nháy mắt, khẩu khí yếu đi mấy phần.
Vị tiên quan phụ trách Thần Uy điện này có chút xấu hổ cười một tiếng, ổn định lại tinh thần, nói câu:
"Lần này, chỉ cần hắn có thể vào mộng, chúng ta nhất định có thể liên hệ được."
Nguyệt lão nhẹ nhàng gật đầu, đối với tiên quan miễn cưỡng cười một tiếng, hơi có vẻ tâm sự nặng nề.
Nguyệt lão cũng không nghĩ tới, trong vòng có mấy ngày mà Huyền Đô đại pháp sư có thể đến Nguyệt Lão điện liên tục hai lần...
Nửa canh giờ trước, Đại pháp sư đến Nguyệt Lão điện, nói rõ ràng một nửa sự tình trước đấy nói chưa xong khiến Nguyệt lão hoang mang, chính là chuyện 【 sau này không cần thúc đẩy nhân duyên của Nhân giáo đạo thừa 】.
Nguyệt lão không khỏi có chút buồn bực...
Là hắn quấn dây đỏ không đủ đẳng cấp, hay là yêu cầu của Đại pháp sư thật quá cao... Như thế nào đi nữa, sao lại phủ định bao năm cố gắng hết mình của lão?
Nhiều năm như vậy, ngậm đắng nuốt cay!
Lão vẫn luôn nghiêm túc làm theo yêu cầu của Đại pháp sư, chỉ cần phát hiện cặp Nhân giáo đạo thừa nào có dây tơ hồng hơi hấp dẫn nhân, có chút dục động, lão liền trực tiếp lén lút thúc đẩy cho họ xoăn xuýt lại với nhau...
Lâu dần, Nguyệt lão đã vi phạm nguyên tắc của chính mình rất nhiều lần, chỉ cần thấy mấy nhà tiên tông của Nhân giáo, có cặp đôi nào tương xứng, lão sẽ dùng Tương Tư thụ đâm trộm một nhát, khiến tơ hồng sinh sôi phát triển.
Cái gì "Bá đạo sư bá yêu ta", "Trưởng lão quá hung mãnh", "Ta muốn để toàn bộ Hồng Hoang đều biết, toàn bộ linh thú quyển đều phải chấp nhận, ngươi chính là thuộc về ta", tất cả đều là tiết mục nhân duyên khó gặp ở Hồng Hoang!
Thậm chí để cho các cặp đạo lữ của Nhân giáo đạo thừa có thể tình nồng lâu dài, Nguyệt lão còn hao tâm tổn trí an bài một chút ma luyện nhân duyên cho họ, làm tình cảm ngày càng sâu sắc...
Có khó khăn, sẽ dẫn dắt;
Không có khó khăn chế tạo khó khăn, cũng muốn dẫn dắt!
Nhưng Đại pháp sư lại...
Nguyệt lão đáy lòng yếu ớt thở dài, nhìn chăm chú Mộng Thiên nghi.
Ta cũng không dám nói, ta cũng không dám hỏi, chỉ có thể thành thành thật thật theo lệnh của Đại pháp sư, đi tìm người bạn vong niên Tiểu Trường Thọ của mình để đưa chút đồ vật.
Cũng may, lần này Mộng Thiên nghi nhanh chóng sáng lên, kim giáp tiên quan cũng âm thầm thở phào, cẩn thận từng li từng tí phát ra lời mời Lý Trường Thọ nhập mộng.
Lúc này, ngay tại Tam Giáo Khởi Nguyên Đại Hội hội trường, Lý Trường Thọ đã bí mật căn dặn Hùng Linh Lỵ quan sát cảnh giác giúp hắn.
Bản thân hắn làm bộ đang đột phá, tâm thần lặng lẽ chìm vào trong mộng.
Chuyện được báo mộng dù cho có người phát hiện thì cũng không sao cả.
Dù sao việc báo mộng phải dùng bảo vật của Thiên Đình mới làm được, Lý Trường Thọ có thể lấy cớ mình không biết vì sao người báo mộng lại chọn mình, bịa ra một câu chuyện thích hợp, vậy cũng sẽ không có ai hoài nghi gì.
Không bao lâu, Lý Trường Thọ đã thấy một vị kim giáp tiên quan...người này có biểu tình...rất kích động.
Vị tiên quan này cũng không nói thêm gì, chỉ nói Lý Trường Thọ chờ một lát, ngay lập tức thấy Nguyệt lão mặc hỉ bảo đi vào trong mộng.
"Tiền bối." Lý Trường Thọ hướng về phía trước vái chào, cười nói: "Lâu rồi không gặp, gần đây vẫn thuận lợi chứ?"