Cái gì? Không phải Đại Pháp Sư đã đi rồi sao... thế thì tại sao lại...
Lý Trường Thọ đang ngồi trên một cái bồ đoàn ở giữa một đám người sát bên hồ. Bỗng nhiên hắn nghe được tiếng ai đó truyền âm cho hắn.
"Hướng đông ba vạn dặm, ta chờ ngươi ở rừng cây nhỏ."
Đây thật sự là Đại Pháp Sư sao?
Đại Pháp Sư nhà mình sao lại kì dị như thế? Hay có kẻ nào đó đang mô phỏng phong thái của Đại Pháp Sư để dụ hắn đi ra ngoài?
Đáy lòng Lý Trường Thọ trầm ngâm suy nghĩ. Lúc sau hắn há to mồm dùng khẩu hình miệng nói sáu chữ:
'Còn, xin, cảm, ngộ, truyền, âm.'
Bên ngoài cách nơi đó ba vạn dặm, Đại Pháp Sư mặc một bộ đạo bào màu trắng đứng trong rừng cây nhỏ. Lúc này Huyền Đô đã không thể kìm nén được nữa mà... cười thành tiếng.
Tiểu Trường Thọ vẫn luôn thú vị như vậy.
Chẳng lẽ Tiểu Trường Thọ không nghĩ đến việc Đại Pháp Sư có thể cảm ứng được những kẻ dám giả mạo hắn hay sao?
Ngay lập tức Huyền Đô Đại Pháp Sư bấm tay gảy nhẹ, Thái Thanh đại đạo tựa như bắn lên không trung một dây cung vô hình. Một sợi ba động đạo vận theo đại đạo bay đi, đến đáy lòng của Lý Trường Thọ thì ngưng tụ thành một chữ to:
"Ổn."
Lý Trường Thọ lúc này mới tin tưởng, hắn cẩn thận suy nghĩ một chút liền quay người nói với Hùng Linh Lỵ đang ngồi đọc sách ở kế bên.
"Ngươi ở chỗ này đừng đi lung tung. Ta đi săn chút thịt thú rừng cho ngươi."
Hùng Linh Lỵ vội vàng gật đầu, đôi mắt nàng nhìn Hải Thần đại nhân ánh mắt tràn đầy cảm kích.
Sau đó, Lý Trường Thọ đi tìm chưởng môn, đáy lòng suy tính cân nhắc ổn thỏa. Cuối cùng hắn cũng tìm được lý do để xin ra ngoài.
"Đáy lòng đệ tử có chút cảm ngộ nên vội đến đây để xin được phép ra ngoài đột phá."
Nhưng Quý Vô Ưu lại nói muốn một Chân Tiên chấp sự cùng với Lý Trường Thọ rời khỏi đại hội để đề phòng bất chắc. Suy nghĩ một lúc lâu cuối cùng Lý Trường Thọ quyết định mời Tửu Ô sư bá ra ngoài cùng hắn.
Nhận được lời mời của Lý Trường Thọ, ngay lập tức Tửu Ô cưỡi mây bay tới cùng với Lý Trường Thọ xuôi theo đường nhỏ yên lặng rời khỏi hội trường.
Vì nơi này có rất nhiều luyện khí sĩ hội tụ nên không thể tránh khỏi việc có người ra ra vào vào. Nhờ vậy kho hai người bọn họ ra ngoài cũng không gây sự chú ý với những kẻ khác.
Hai người bọn họ cưỡi mây bay mấy ngàn dặm đến khi Lý Trường Thọ nhìn thấy Trắc Cảm thạch đã không còn lấp lóe sáng thì mới tìm cớ tách khỏi Tửu Ô.
Lúc đi là người thật nhưng lúc trở về lại là một đạo nhân giấy.
Đạo nhân giấy Lý Trường Thọ cười cười nói: "Đáy lòng đệ tử bộc phát cảm ngộ nên muốn đả tọa tại nơi này. Việc sau đó đành nhờ Tửu Ô sư bá giúp đỡ."
"Vào trong đi." Tửu Ô mỉm cười gật đầu. Sau đó bố trí một trận pháp đơn giản xung quanh Lý Trường Thọ.
Bố trí xong, Tửu Ô nhảy lên một tảng đá lớn ngồi xếp bằng, lẳng lặng thủ hộ cho Lý Trường Thọ.
Còn Lý Trường Thọ bản thể thì đã thi triển thổ độn chạy thật nhanh đến vị trí của Đại Pháp Sư.
~Đây là dải phân cách thời gian của Tường Vy ở Bạch Ngọc Sách. Mình là Tửu Cửu đó nha~
Vừa nhìn thấy Lý Trường Thọ, Huyền Đo Đại Pháp sư đã vừa cười vừa mắng hắn:
"Có chuyện gì mà ngươi lại phải trốn đông trốn tây như vậy? Đến việc gặp mặt ta cũng tốn nhiều công sức thế này."
Lý Trường Thọ xấu hổ cười một tiếng, nghiêm mặt nói: "Do đệ tử tu vi nông cạn thời gian tu đạo lại quá ngắn, tích lũy không đủ... Bây giờ sinh tồn trong Hồng Hoang tàn khốc không thể không ngụy trang. Chỉ như vậy đệ tử mới cảm thấy có chút an tâm.
Trong một số hoàn cảnh đệ tử cũng có thể nắm chắc phần thắng, không cần hao tâm tổn sức quá nhiều."
【 cái khác trước mặc kệ, trước điên cuồng ám chỉ một đợt! 】
Huyền Đô Đại Pháp Sư mỉm cười gật đầu sẵn tiện vung tay lên. Ngay lập tức dưới chân của Lý Trường Thọ từ từ dâng lên một đóa mây trắng. Đại Pháp Sư nói:
"Cẩn thận một chút cũng rất tốt. Được rồi ngươi đi theo ta. Ta dắt ngươi đến nơi này."
Lý Trường Thọ:...
Quả nhiên cơ duyên không phải thứ cưỡng cầu là có thể có được. Mọi việc vẫn nên thuận theo tự nhiên, cơ duyên tự khắc sẽ đến.
Thiện dùng "pháp bảo người", tự biết ưu tú "pháp bảo người" nên làm cái gì.
Lý Trường Thọ không hỏi Huyền Đô Đại Pháp Sư muốn dẫn hắn đi đâu. Hắn chỉ đứng sau lưng Đại Pháp Sư. Mắt không nhìn xung quanh, tai không nghe tám hướng, yên lặng chờ Đại Pháp Sư mở miệng.