Dịch: Thiên Hạ Đệ Nhị
Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng
Triệu đại gia ăn vạ như vậy cũng có chút không ổn lắm...
Phá hỏng tập tục của Tiệt giáo, thậm chí là cả Đạo môn chỉ là chuyện nhỏ, nếu là lúc đại chiến Phong Thần, Triệu Công Minh nhanh chóng đến tiếp viện Thập Thiên Quân, dùng cách này liên tục đánh bại Quảng Thành Tử, Xích Tinh Tử, Đạo Hạnh Thiên Tôn… nhốt bọn họ vào trong Thập Tuyệt Liên Hoàn đại trận...
"Phốc, các ngươi ra tay thật độc ác, tam giáo vốn là một nhà, ta đối xử với các ngươi cũng không tệ, vậy mà các ngươi lại muốn dồn ta vào chỗ chết.
Thương thế này trải qua mấy nguyên hội cũng chưa thể lành, nhanh cùng ta đi Ngọc Hư cung tìm Nhị sư bá."
Quỳnh Tiêu phụ hoạ ở bên cạnh, vừa khóc vừa nói.
"Đây không phải là.....làm bừa sao?"
Lý Trường Thọ đưa tay lên lau mồ hôi hột.
Còn may thời điểm Phong Thần còn chưa xác định, Thánh Nhân lão gia còn chưa ký tên, lúc này còn chưa tính là đã phạm vào nhân quả.
Việc này hắn có thể làm gì sao?
Hồng Hoang tuy lớn, nhưng Thánh Nhân lão gia không ra tay, ai có thể dạy dỗ được Triệu Công Minh cùng Tam Tiêu?
Phía bên Tiệt giáo đã xuất hiệt một chút biến số, chẳng lẽ mình còn muốn đi bày mưu hiến kế cho mấy lão đại Xiển giáo sao?
Đấy chỉ là lời nói đùa thôi, chuyện như này mình trốn còn không kịp, như thế nào còn đi tham gia vào.
Nhưng vị Triệu đại gia này, mình không dám trở mặt, cũng không dám tương giao quá sâu, Tam Tiêu nương nương càng không cần phải nói, họ dám tính kế đối kháng với Thánh Nhân lão gia, mặc dù vì nghĩa khí, trọng tình cảm, nhưng vẫn là hơi thiếu đạo đức một chút.
Thọ cười khổ, "Đinh" một tiếng, trong lòng vang lên âm thanh:
"Có muốn mở ra nhiệm vụ phụ tuyến ‘Cứu vớt Tam Tiêu’, nhiệm vụ ban thưởng: Hỗn Nguyên Kim Đấu, Kim Giao Tiễn, hảo cảm của Tam Tiêu. Nhiệm vụ thất bại: thân tử đạo tiêu."
"Không! Một vạn lần không. Cám ơn."
Ài…
Đạo ý chỉ của Ngọc đế bệ hạ không biết lúc nào mới tới. Bây giờ, Thiên Đình khuyết thiếu chính thần nên hiệu suất vận chuyển đúng là chậm chạp.
Có đạo ý chỉ đó, Lý Trường Thọ mới được thiên đạo tán thành, chính thức trở thành "Hải thần".
Nam Hải Hải thần là chính thần chi vị, cũng là lá bùa bảo mệnh của Thọ trong đại kiếp Phong Thần sau này.
Ngay lúc đó, trong gió truyền đến từng đợt âm thanh tụng kinh:
"Thiên địa chính pháp, lấy đức dẫn đầu."
Lúc này, tại nơi tổ chức Tam giáo khởi nguyên đại hội, ở trong đình giữa hồ có mấy vị lão đạo Kim Tiên cảnh thay phiên nhau giảng giải đại đạo của tam giáo.
Thọ lại không dám nghe, lỡ như nhất thời xúc động.....Vậy thì không hay cho lắm.
Xem ra Tam giáo khởi nguyên đại hội sẽ còn kéo dài một đoạn thời gian nữa.
Bởi vì Thọ trực tiếp phá hủy hai cái lồng chim "cuối cùng" nên sự việc pháp bảo lồng chim đến đây coi như kết thúc.
Nhưng Thọ vẫn không dừng nghĩ việc khắc phục hậu quả.
Đợi Triệu Công Minh cùng với Quỳnh Tiêu đi khỏi Hải Thần miếu bên kia...
Thọ lại đi tìm chưởng môn Quý Vô Ưu nói lời cảm tạ cũng như bàn giao bảo vật được tiền bối Vân Trung Tử cho hắn... Quý Vô Ưu là chưởng môn vô vi thanh tịnh, đương nhiên sẽ không ham chút bảo vật của một tên tiểu đệ tử.
Mặc dù trong lòng cũng có thích thú bảo vật...
Quý Vô Ưu vẫn không quên căn dặn: "Bảo vật cũng chỉ là ngoại vật, tự thân tu hành mới là căn bản."