Dịch: Vì Anh Vô Tình
Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng
Ngay lúc Triệu Công Minh bước vào cửa miếu nói câu này, Lý Trường Thọ thiếu chút nữa phun một ngụm máu lên người tên đệ tử Độ Tiên môn ngồi ở phía trước.
"Đánh rồi mà đối phương còn không dám nói là thứ diệu pháp gì"… Không lẽ là nói về việc lần trước, kịch bản ăn vạ sơ cấp mà hắn đã dạy cho Triệu đại gia.
Thời gian gần đây tập tục của Hồng Hoang quá diêm dúa lòe loẹt, hay vẫn là do Triệu đại gia nghênh đón mùa xuân thứ hai quá mức phong tao, chỉ một câu nói như vậy, liền làm Lý Trường Thọ thiếu chút nữa cảm thấy đau bên hông…
Triệu Công Minh bước vào Hải thần miếu, cũng không để ý mấy người khách hành hương bình thường, giũ ống tay áo, chào hỏi có chút thân thiết:
"Hải thần à, đạo hữu có ở trong nhà không?"
Người trong miếu lập tức cảnh giác nhìn Triệu Công Minh, nếu không phải thấy gã tướng mạo uy vũ, dáng vẻ khí phách, mấy vị nữ nhân khách hành hương nhìn tới mặt đỏ tới tía tai thì…
Nói thật, nếu như tướng mạo của Triệu Công Minh hơi thô bỉ một chút, các nàng đã đứng ra bảo vệ uy danh của Hải thần đại nhân nhà mình.
Nhưng hiện tại nha, coi như thôi.
Thiếu nữ bị Triệu Công Minh kéo đi theo, lúc này vẫn làm cho người khác không thấy rõ khuôn mặt, thậm chí những vị khách hành hương, người coi miếu đều vô ý không nhìn nàng.
Thiếu nữ này không nhịn được oán giận nói: "Đại ca ngươi đang định làm gì?
Muốn tìm Hải thần, thì đi động phủ của hắn là được, vì sao phải tới miếu thờ của người ta?"
"Muội muội nói có lý" Triệu Công Minh buông cánh tay Quỳnh Tiêu ra, đỡ râu trầm ngâm, "Nhưng vấn đề là vi huynh không biết động phủ của Hải thần ở đâu…"
Quỳnh Tiêu lập tức dở khóc dở cười, quở trách nói: "Đại ca nguyên đoạn đường đều nói Hải thần này tốt ra sao, tâm đầu ý hợp như thế nào, nhưng đến cả động phủ của người ta ở đâu cũng không biết là như thế nào?"
Triệu Công Minh có chút xấu hổ, nhỏ giọng nói: "Nói thật, không chỉ động phủ, ta cũng chỉ biết đạo hiệu của Hải Thần là Trường Canh đạo nhân, cái khác… Vi huynh, ừ, cũng chưa hỏi bao giờ."
Quỳnh Tiêu lập tức nhíu mày, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Triệu Công Minh.
Triệu Công Minh cười ha ha, truyền thanh nói:
"Nếu không, sao ta lại mang Tam muội tới đây?
Ngươi xưa nay thông minh, trong bốn huynh muội chúng ta, ngoại trừ Nhị muội ra chỉ có ngươi là đa mưu túc trí!
Cho nên hôm nay, muội nhất định phải giúp ca ca một tay."
Lý Trường Thọ ngồi ở chỗ hẻo lánh của tam giáo nguyên lưu đại hội, lại thông qua tượng thần nhìn chăm chú hai huynh muội này, trong lòng cũng nổi lên chút nghi hoặc.
Hai vị đại lão Tiệt giáo này…
Ở trong miếu của hắn nhỏ to điều gì vậy.
Bên trong miếu, Quỳnh Tiêu lại truyền thanh hỏi: "Đại ca muốn làm gì?"
Triệu Công Minh trầm ngâm một lát, trả lời: "Muội giúp huynh hỏi Hải thần một chút, diệu pháp kia còn bản đổi mới không? Chỉ dùng một bộ, có rất nhiều hạn chế?
Nếu như có, ta dùng nhiều linh bảo để đổi cũng được, vì đây chính là diệu pháp Hồng Hoang, bí mật bất truyền của Hải thần!"
"Huynh…"
Quả nhiên Quỳnh Tiêu bị Triệu Công Minh làm tức đến bật cười, trợn mắt nhìn vị nghĩa huynh nhiều năm qua vẫn luôn quan tâm, chiếu cố đến ba tỷ muội nàng, rồi thở dài.
"Lát sau nếu Hải thần đến, Đại ca ngươi đừng có nói lung tung, muội sẽ giúp huynh hỏi thử xem."
Triệu Công Minh lập tức chắp tay, miệng liên tục hô to: "Đa tạ Tam muội, đa tạ Tam muội."
Đúng lúc này, người coi miếu nhận được chỉ thị của Hải thần, đến đây mời hai vị tiên nhân ra phòng khách phía sau dùng trà. Sau đó gã lại mời các vị khách hành hương trong miếu ra ngoài, sẵn tiện đóng luôn cửa lớn của thần miếu.
Ngay lập tức đạo nhân giấy là hóa thân Hải thần của Lý Trường Thọ —— lão thần tiên râu tóc bạc phơi cưỡi mây từ xa bay tới.
Hắn hất phất trần lên, xung quanh lập tức nổi lên một tầng kết giới ngăn cách tiên thức thăm dò.
——Kết giới và trận pháp khác nhau, kết giới chỉ tồn tại nhất thời, dùng tiên lực bố trí mà thành. Còn trận pháp thì lấy trận cơ, trận thế, mượn lực lượng thiên địa để phát huy hiệu quả và có thể tồn tại lâu dài.