Dịch: Vì anh vô tình
Biên: Vũ Tích
"Biểu huynh, mấy vị tiền bối đều rời đi rồi."
Hùng Linh Lỵ ngửa đầu nhìn không trung, nhỏ giọng nói.
Lý Trường Thọ đang tĩnh tọa dưới bóng râm bên cạnh nàng chậm rãi gật đầu, cũng không ngẩng lên xem, chỉ cúi đầu suy nghĩ.
Liếc mắt lại thấy Hữu Cầm Huyền Nhã đang cảm ngộ tu hành bên trong kết giới, trong lòng Lý Trường Thọ có chút run rẩy.
Hắn đang nghĩ đến một loại tiên đan tên là “Nghịch Hùng Tâm đan”, chuẩn bị sau này dùng để khắc chế độc công của Hữu Độc sư muội...
Lần này pháp bảo lồng chim giúp Hữu Độc vượt qua thiên kiếp, nhưng trước đây Lý Trường Thọ cũng đã lợi dụng nàng mấy lần, nên xem như không ai nợ ai.
“Sau này nếu nàng ấy có đến Tiểu Quỳnh phong tốt nhất nên tránh gặp mặt, cũng không cần đi ra tạm biệt.”
Như vậy có thể dần giảm bớt liên quan, tránh cho sau này lại bị nàng liên lụy thêm nhân quả.
« Ổn Tự kinh » có nói: Bằng hữu nhiều, muốn tránh cũng không được, bạn nếu ít, đỡ phải gặp tai họa bất ngờ.
“Ta... thật sự không lừa mình!”
Trong lòng Lý Trường Thọ hơi động, cầu một câu tiên lộ trường ninh, nói một tiếng an tâm trường sinh.
Còn về pháp bảo lồng chim...
Các vị “Nguyên” đại tiên rời đi, đại biểu cho Tam giáo khởi nguyên đại hội lần này đã tới lúc kết thúc. (* nguyên: ban đầu, sơ khai, bắt nguồn...)
Nhưng đối với những tam giáo tiên tông trên mặt đất mà nói, sẽ còn có những loại dư vị rườm rà.
Không Hư chưởng môn lo lắng không lâu sau sẽ có người đến sinh sự...
Quả nhiên, chúng tiên tam giáo vừa tan cuộc, người của Nhân giáo Tiêu Dao tiên tông và Chưởng môn của bốn nhà tiên tông đã cùng nhau đến tìm Quý Vô Ưu.
Quý Vô Ưu hàn huyên ứng phó mấy câu, rồi đi tìm Lý Trường Thọ.
"Trường Thọ à." Quý Vô Ưu cười cười, cho Lý Trường Thọ một ánh mắt, "Tới đây gặp mấy vị tiền bối."
"Tuân lệnh chưởng môn."
Lý Trường Thọ đi về phía trước, làm đạo vái chào với năm vị lão thần tiên, ba nam hai nữ ở trước mặt, trán hơi đổ mồ hôi, có chút khẩn trương nói:
"Đệ tử Lý Trường Thọ của Độ Tiên môn... bái kiến năm vị Chưởng môn."
Một vị lão bà vẻ mặt tươi cười, ấm giọng nói: "Ngươi đúng là rất có phúc duyên."
Tất nhiên là đang nói chuyện về câu tuyên bố của Hữu Cầm Huyền Nhã lúc nãy.
Quả nhiên, năm người này cũng không tiếp xúc với đạo khu của hắn, cho nên khoảng cách gần cũng không nhìn thấu bản « Quy quyết » thứ sáu... trong lòng Lý Trường Thọ nhẹ nhàng thở ra.
Tiếp đó, bà lão này tiếp tục nhỏ giọng nói: "Trường Thọ ngươi có biết, lồng chim kia của ngươi có thể để giúp cho cho bao nhiêu đệ tử Nhân giáo, bị chết dưới thiên kiếp có sơ hội vượt qua tiên thiên kiếp không?
Ta biết ngươi cũng không có phương pháp luyện chế, nhưng có thể lấy nó ra để cho chúng ta tham khảo một chút xem sao?
Nếu có thể tìm ra phương pháp luyện chế, vậy thì ngươi sẽ lập được công lớn, bần đạo ắt có hậu lễ hồi báo."
Hậu lễ...
Lý Trường Thọ liếc mắt nhìn Chưởng môn, Vô Ưu đạo nhân khẽ chớp mắt với hắn...
Đây là ý gì vậy?
Lý Trường Thọ khẽ nhíu mày, mồ hôi lạnh trên trán càng nhiều thêm, "Kính xin... các vị tiền bối thứ tội, đệ tử sợ không thể lấy vật này ra được."
Bà lão kia cau mày nói: "Vì sao không thể lấy ra? Chẳng lẽ ngươi muốn độc hưởng? Hay là chỉ muốn cho người trong Độ Tiên môn sử dụng?"
Lại có một lão giả thấp giọng nói: "Sáu Nhân giáo tiên tông chúng ta vốn thân thuộc như người một nhà, nếu giấu giếm như vậy... chỉ sợ có chút không ổn."
Lý Trường Thọ lại nhìn về phía Chưởng môn nhà mình, Vô Ưu đạo nhân lại lộ ra vẻ mặt khó xử...
Thôi bỏ đi, Chưởng môn có chút không đáng tin, ánh mắt liếc qua đây cũng quá chậm.
Cũng may trước đây hắn đã nghĩ ra biện pháp để ứng phó.
Lý Trường Thọ vội vàng làm đạo vái chào, âm thanh càng nói càng nhỏ, giọng nói cũng nhiều thêm mấy phần bất đắc dĩ:
"Đương nhiên đệ tử không dám giấu giếm.
Nhưng giúp người khác độ thiên kiếp, sẽ nhiễm nhân quả...
Mặc dù vật này rất khó luyện chế, nhưng trong môn phái của các vị tiền bối có không ít luyện khí tông sư, muốn mô phỏng lại không khó.
Các vị tiền bối đều là Chưởng môn đại tông, có thể cam đoan... vật này không lưu truyền ra bên ngoài Nhân giáo không?